Giai đoạn B: Cách xử sự trong một sự kiện quan trọng để ghi nhớ tên mọi người Bạn đang ở trên cao so với mặt đất, nhìn xuống dưới, bạn cảm thấy như nỗi sợ hãi độ cao đang tấn công bạn. Bạn đang cầm một cốc xi-rô bọt.
Hmmmm… Có điều gì đó mà họ chưa bao giờ kể chúng ta nghe phải không? Tôi không biết câu nói đó của Konard Adenauer có thật sự đúng hay không. v… Điều này không đúng đối với của bạn sao?
Muốn giải quyết vấn đề này thì trước hết bạn phải nhận biết được mình thật sự gặp vấn đề ở từ nào, mở từ điển ra và bạn sẽ biết được cách viết từ này một cách chính xác một lần và mãi mãi. Nó không thể ở ngoài ánh sáng trong vài phút. Các cơ miệng của bạn có co lại vì mùi vị kinh khủng này không? Bạn có cảm thấy mình không chịu đựng nổi vị mặn này không? Bạn muốn tống khứ cái vị kinh tởm này ra khỏi miệng chứ gì?
John Fitzgerald Kennedy không phải là người phát minh ra kĩ thuật này nhưng mọi người lại nhớ tên của ông vì điều này. Và vì vậy, “suppression” có nghĩa là sức ép lớn đối với một người, một nhóm, một tổ chức hay một quốc gia chống lại ý chí của họ. Vậy thì, cách học cho môn này lại theo một góc độ khác.
Mọi thứ trong cuộc sống của chúng ta đều được chia thành ba phần, và quá trình ghi nhớ cũng tương tự: Không còn nghi ngờ gì, đặc điểm nổi bật của ông là bộ râu được tỉa tót một cách khéo léo. Bạn sẽ không thể tìm ra bí mật của trí nhớ siêu phàm ở trang cuối và cũng đừng hy vọng bạn có thể thực hiện ngay lập tức những hứa hẹn của tôi.
Vì vậy, không thể kết luận rằng sự yên tĩnh là cần thiết cho việc học tập. Hãy nhìn hơi nước bốc lên từ cốc. Một số người lại không thể học được khi ngồi cùng người khác và chỉ thích ngồi học một mình.
Chúng ta có thể kết nối các từ có nghĩa với nhau và tạo ra một chuỗi, trong đó từ này sẽ gợi ý cho chúng ta nhớ đến từ tiếp theo (một phương pháp mà chúng ta đã tìm hiểu). Từ tiếp theo là “chậu hoa”. Wolfgang, một cái tên Đức, không phải là một bầy sói mà là “đường đi của con sói”.
Để kết thúc chương này, tôi muốn giới thiệu với các bạn từ sau: Bây giờ hãy làm một bài toán đơn giản. Chúng ta cần chuyển năm này thành một hoặc vài từ có nghĩa.
Chúng tôi đã nói về những trường hợp có khả năng học tập tiến bộ đáng nhớ, đột nhiên ông ấy hỏi tôi: “Hãy cho tôi biết anh làm gì vào ngày mồng ba tháng 10 năm 1995?” Tất cả những điều này để lại một ấn tượng rất tốt như thể mang đến sự sống cho các từ này. Anh ta nhìn Caligula và tự nhủ: “Tại sao mình lại phải chuẩn bị tất cả vì điều này chứ? Vị hoàng đế còn mang theo con ngựa của ông ta tới nghe bài thuyết trình của mình… Còn điều gì tồi tệ hơn thế nữa?” Anh ta cảm thấy sẵn sàng và quyết tâm “hạ gục họ” bằng bài thuyết trình bán hàng của mình.
Nhưng nó được phát âm thế nào? Bạn phải phát âm giữa từ “eff” và “oof”… nhưng dù thế nào thì khi bạn nói từ này, người Pháp cũng cảm thấy khó chịu. Những ví dụ này và nhiều ví dụ khác được đưa ra vì cùng một lý do – để nhấn mạnh rằng một người sinh ra có trí nhớ ở mức trung bình thì có thể phát triển chúng thành trí nhớ siêu phàm, thậm chí ngay cả khi tuổi đã cao – nếu họ thật sự muốn. Tất cả những phương pháp và kĩ thuật được phát triển sau này đều dựa trên hai yếu tố này.