Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ. Thể lực tốt, tinh thần lành mạnh không hề mâu thuẫn với độ hay của tác phẩm. Rồi như lăn nhanh từ trên dốc xuống.
Cứ như người từ trên giời rơi xuống. Đã có luật cấm này cấm nọ mà ngày ngày đêm đêm chúng cứ ngang nhiên gào rống vào cấu xé những bộ óc đã mệt mỏi và dần suy kiệt, của cả chính những người lái xe. Họ chiếm tỷ lệ một trên hai lăm khán giả, hoặc một trên năm mươi gì đó.
Tua nhanh thôi, mệt rồi. Giấy vệ sinh ở đâu nhỉ, bác trai thì đang cạo râu hay làm gì đó trong nhà tắm. Hoặc bác sẽ chỉ đọc một chút và gập lại ngay, bác sợ, không thèm đối diện với thứ tà mà, đại nghịch bất đạo này? Cái thứ mà bạn đã cố viết một cách bình thường, chân thật và kiềm chế nhất.
Một giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt nàng. Dù họ thường đùa tôi nhẹ nhàng, họ gọi tôi là bạn ấy thay vì nó và thằng như gọi những đứa con trai khác. Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc.
Cũng có hôm ngủ khá say. Vậy thì thuyết phục bác lần nữa nhé. Nhưng không bảo được cái đầu nó nghỉ.
Đơn giản là vì trong lòng không còn cảm giác chắc thắng như ở những trận trước, ngay cả lúc bị gỡ hoà 3-3 khi gặp Malaysia. Và chúng ngày càng gia tăng bởi quá nhiều nghề nghiệp chỉ là sự lựa chọn theo tình thế. Anh biết không? Em mong anh hơn cả những lúc chúng mình mới yêu nhau.
Tỏ ra e thẹn hay đạo mạo càng khó va chạm và dễ bị dắt mũi. Lăn đến chừng nào bay hơi và ngấm vào da thịt Nhân Gian đến hết thì thôi. Còn chưa kể đến cái đuôi đèn tức là dây điện màu đen cắm vào sau gót chiếc ủng chạy khuất vào sau cánh cửa mở sát tường.
Tẹo nữa, cái giấc mơ nó vẫn sờ sờ ra đấy hay nó mất. Công việc của bạn không phải là làm vĩ nhân mà chỉ là hỗ trợ những vĩ nhân trong cuộc sống xé lẻ vào đầy ảo tưởng này. Phát thanh viên cười: Người ta quan niệm dự báo là phải đúng.
- Cũng có lí, nhưng liệu cứ miễn cưỡng thế, ta có sống được qua cái nỗi khổ tinh thần này không? Cố rút từng chữ trong những cuốn sách không hề ưa thích, đặt lên đầu rồi lấy búa đóng đinh vào trong hai năm nữa để thỏa lòng người khác. Ba bố con cùng đi xem nhưng vé của bố ở khán đài khác. Ông nâng đôi tay nàng lên và hỏi: Vòng tràng hạt này em dành cho ai đây?.
Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ. Chẳng ai bóc lột ai cả. Tuổi phát dục đâm không bình thường…