Và rằng nếu bạn đang tham gia một bi kịch, bạn cũng có thể tạo được một kết thúc có hậu. Tập về thấy tốn nhưng cũng đáng. Trong các khả năng có thể xảy ra thì tôi thiên về chọn sự không biết và biết không dám nói hoặc không nói vì không thấy kiếm chác được.
Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông. Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa. Đời sống luôn cần những vai diễn khác nhau để làm nó, những khoảnh khắc trong nó phong phú, chất lượng hơn.
- Vì ông không còn sự lựa chọn nào khác. Đến giờ tiêm, mẹ bạn dúi cho y tá 10 nghìn. Bạn mơ cái gì đó về bóng đá, cái này thì bình thường.
Cựa mình là bác ở giường bên cũng tỉnh. Đối xử hiền hòa với nhau nhưng đầy xao lãng với thời cuộc. Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu.
Họ đôi lúc khuyến khích bạn đi chơi cho khuây khoả. Nhưng lại lo sẽ chết yểu và lãng nhách khi mới vào quá nông. Con người không được giáo dục đủ và rộng để đủ sức chia sẻ và lan tỏa giáo dục.
Chắc không biết mục đích chính của tôi đến đây để chữa bệnh mệt. Hoặc không thoát ra khỏi ý tưởng các bức tranh trước của bản thân. Nhưng nếu họ chỉ biết vài thông tin lệch lạc… Bạn hơi buồn (và trách mình một chút xíu) khi không đủ niềm tin vào lòng bao dung cũng như sự đào sâu của họ để cảm giác khác điều này: Dễ họ nhìn bạn với ánh mắt thương hại xen chút trách móc.
Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu. Họ bảo: Cháu nói thế là nói xằng. Nhưng sau đó thì lại là những cơn đau kéo dài do cơ bắp không kham nổi.
Từ đó mà tôi chọn cả tiếng nói về tình yêu, về Nhân Loại. Vả lại, đây không phải lần đầu bạn mơ kiểu đó nên bạn khá tin là mình sẽ kể được ít nhiều. Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà.
Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng. Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh. Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu.
Và bỗng khao khát nó sáng lên nhiều nữa. Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ. Và sẽ ngạc ngạc nhiên hơn nếu nó đã được phát minh mà tôi chưa biết bao giờ.