Chà, việc mô tả phong cách của mình thì khó hơn nhiều so với mô tả phong cách người khác. Colonel cho tôi làm việc trở lại nhưng tôi phải trả tiền những tấm kính vỡ. Nhưng nếu làm hỏng việc gì thì khó khăn đây.
Một cơn gió mạnh với tốc độ khủng khiếp quét qua chỗ chúng tôi đang đứng, rồi thổi bay đi tất cả giấy tờ, từ bảng danh sách các cầu thủ cho đến những tờ thống kê… Tôi và Joe Croghan không kịp hoàn hồn, chỉ còn biết nhìn mớ giấy tờ bay loạn xạ rồi mất hút… Chỉ riêng Pacino là nhún vai: Tôi là một người New York, tôi tưởng đó là một quả bom ấy chứ!. Quan trọng là ta có cố gắng cải thiện nó hay không mà thôi.
Nhưng thời gian qua đi và những cái tên cũng thay đổi. Lời thề hẹn có các vì sao chứng giám. Vì sao tôi biết? Vì nó cũng vừa mới giúp ích cho tôi.
Tôi vẫn còn nhớ lúc đó tôi đã nhủ thầm rằng có lẽ tôi đã nhầm, rằng tôi chỉ là một kẻ ba hoa chích chòe ngoài phố chứ đâu có giỏi giang gì. Nào bây giờ thì hãy trở lại Những phương pháp vàng của chúng ta. Một giọng nói rè rè ở đầu dây bên kia thốt lên, chậm rãi từng từ một: King hả? Boom-Boom Giorno đây.
Đó là giây phút tự hào nhất trong cuộc đời tôi. Giả dụ như trên tường có treo một tấm hình chụp gia chủ đang đứng ở Quảng Trường Đỏ chẳng hạn, hãy hỏi về chuyến đi Nga của họ. Đôi lúc sự hài hước lại cực kỳ cần thiết nữa.
Ngôi sao điện ảnh, các ca sĩ hàng đầu, vận động viên lừng danh… Khi nói chuyện với họ đôi lúc bạn không biết nói cái gì, vì bạn biết quá ít về nó hay thậm chí chưa từng đặt chân vào lĩnh vực đó. Cậu ấy có một cái đầu hung đỏ trong rất ngầu. Vì dường như cô ấy chỉ thích hỏi, hỏi và hỏi.
Điều quan trọng nhất trong buổi lễ là tôi phải nói một bài diễn văn trước đông đủ các khách mời những người bà con họ hàng thân thuộc. Câu nói của Pacino đã phá tan bầu không khí căng thẳng. Đây không phải là một cuốn sách nhằm bổ sung vốn từ của bạn hay giúp bạn nói theo ngôn ngữ tiếng Anh của Larry King.
Và tôi không biết nên chọn đề tài nào để nói… Bởi trong một cuộc phỏng vấn thì không phải ai cũng có thể tự tin như vậy. Nó là một hình thức giao tiếp đàm thoại hết sức tự nhiên.
Một khi bạn đã giới thiệu rình rang như vậy, đâu ai còn bất ngờ nếu chuyện của bạn quả thật rất vui? Trái lại, nếu nó bình thường thì tất cả mọi người đều thất vọng! Cú phát bóng đầu tiên bắt đầu trận đấu và cũng bắt đầu một tình huống dở khóc dở cười cho tôi và Joe. Burn là người thích đùa còn Benny thì bao giờ cũng sập bẫy của Burn.
Tôi hỏi khán giả họ sẽ như thế nào nếu rơi vào tình huống của tôi. Thỉnh thoảng chúng ta lỡ nói đến nửa câu và chợt hoảng vì không biết phải kết thúc câu đó như thế nào. Tại sao anh ấy có thể làm cho mọi người cười mà không phải là tôi hay là bạn? Vì Rickles đã biến sự khôi hài thành bản năng thấm sâu vào máu thịt.