Quả tôi có đi chơi với cậu ta thật. Còn sót lại những tôi tiếp tục này. Chơi là nằm mơ bất tận trong tự giam hãm vào khuôn khổ.
Năm trăm đồng hay năm trăm nghìn ạ? Năm trăm đồng. Này, lấy cho chú bao thuốc. Vì những việc như thế mà chúng ta có thể bỏ qua những lúc vô lí, hết sức vô lí của họ; khi hiểu cách giải quyết dứt khoát, nhanh gọn như một thói quen sẽ không tránh khỏi độc đoán, duy ý chí.
Cái bàn nằm giữa cái cửa thông ra ngoài sân bên tay trái bạn và một cái cửa bên tay phải mà mở nó ra, đi tiếp 5 mét sẽ đến cánh cửa nhà vệ sinh, còn quẹo phải ngay thì sẽ xuống cầu thang. Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh. Và vừa nghe tiếng con chuột lang gặm củ cà rốt rột rột.
Tích trữ một khả năng kiến giải, phân tích tàm tạm để mổ xẻ vấn đề. Mọi người gọi: Ngheo! Ngheo! Tôi không đáp. Xem thi đấu tốc độ cũng thích mắt.
Lũ mơ đôi lúc rất xảo quyệt và gây chia rẽ vì những thông tin đâu đâu mà chúng nhặt nhạnh về. Chả nghĩ nhiều cho ai được. Bác gái thường cung phụng bác trai, có lúc bực mình vẫn nhịn.
Nhưng khi bằng tuổi nó, tôi hiểu biết và tinh tế hơn. Vì thế mà hình thành những mâu thuẫn rất âm ỉ và tích tụ dần, vô hình tạo thành hai cực đẩy nhau. Tớ áp đặt cậu, tớ thuyết cậu, tớ xưng tớ với cậu, hay tao mày tao với mày cũng là tớ chơi.
Đã lâu rồi, em không nồng nàn như thực tại. Quả thất vọng khi xung quanh thường coi truyện là một thứ xa xỉ. Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó.
Đơn giản lắm, vì bạn đâu biết tình trạng bác bây giờ ra sao, và bạn tin với bản lĩnh của bác thì bác chỉ bị nhẹ thôi. Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường. Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí.
Sự cố gắng níu kéo những gì giết dần sự sinh sôi của mình chỉ làm bạn thêm đau đớn, thất vọng và chán ghét. Anh chắc chả chấp tôi đâu nhỉ. Bạn ngó vào đủ ngóc ngách của cửa hàng.
Có thể họ ngấm ngầm bắt tay nhau để xoay thế giới theo quỹ đạo họ muốn. Trình báo sao đây? Trước tiên là với bác trông xe. Thấy đủ, tôi lên ngồi trên ghế.