Trên đời này, còn biết bao con đường mà mình chưa biết. Càng ngày mi càng thấy kẻ không có quyền lực, tiền bạc, danh tiếng bị xử tệ, nhục nhã và gò bó thế nào rồi còn gì. Tôi là nghệ sỹ chân chính thì đồng chí ấy cũng trố mắt nhìn ta và cũng liệt ta vào cái hạng có hat-trick đức tính vừa nêu.
Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra. Ăn một chút gì đó nạp năng lượng hay cứ lang thang trong mệt lả. Hôm nay đi đâu? Không biết.
Điều này khiến nội tại bạn càng bị tổn thương nặng nề. Bác gái nằm giường đối diện cũng dậy. Hơn nữa, loài người trong thế giới vật chất bị lệ thuộc vào nó (và cả muôn thứ luân lí) thường hèn nhát, lại có bản năng ham sống sợ chết nên có thể yên tâm rằng sẽ không bị tuyệt chủng bởi hiện sinh (mà có thể bằng cái khác).
Trong mơ, có lẽ bạn suy nghĩ chậm chạp và cảm nhận hình ảnh lờ đờ hơn bình thường. Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện. Nhưng đặt mục tiêu rồi.
Mà để chửi đổng và thả con lợn trong người mình ra. Ai mà chả thích ngủ sướng mắt thì thôi. Cũng như còn đặt cược ở sự ngẫu nhiên trong cuộc chiến thiện-ác chính trong mỗi con người giữa loài người.
Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy. Vậy mà tôi đang viết. Và như thế có nghĩa là tôi vẫn phải gồng gánh người thay vì đạp họ để ngoi lên.
Nhà văn nhìn thấy trong mắt nàng một vẻ chăm chú tinh nghịch. Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí. Có điều, ở cái độ tuổi này, khi mà còn tay trắng, bạn phải vượt thoát khỏi nó để tự tạo khung cảnh ấy cho mình.
Bạn sẽ không hề muốn cố lao động, đặc biệt là viết, khi nó chẳng có giá trị gì. Nhưng cứ thử viết xem, biết đâu làm được cái gì đó. Còn bao nhiêu cái để khám phá.
Còn anh không chống cự thì họ sẽ để anh sống như một con chó ngao nho nhỏ trong vô số con chó ngao của họ. Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội. Sẽ đứng ngoài luồng đường to, chĩa ống kính vào những con người sống đời ấy và lưu lại những hình ảnh thú vị.
Đi đâu phải báo để mọi người không phải lo. Dòng họ nhà mình phải rạng danh… Không lại phản tự nhiên quá.