Không phải ai cũng ít ngộ nhận… Hắn biết vì hắn đã từng. Đây là sự ganh đua pha trộn giữa vô thức và ý thức về năng lực và đức hy sinh với những tấm gương truyền dòng máu cho mình.
Chỉ khi ta gặp họ, ta mới hiểu họ là ai. Đôi má trắng nhợt ửng hồng. Trước đây, bạn từng rất khỏe.
Tôi đáp cứ năm phút thì nó tự động ngắt. Mở tủ ra, thay quần áo. Cái gì cũng trôi tuồn tuột.
Tùy theo tâm tính người mà cát thường dồn về bên thiện hay về bên ác. Hơn nữa, trong bình dân ẩn chứa thiếu gì tầm cao không có cơ hội được tưới nước vì bị che khuất bởi chính cái vòm chung chung thấp thấp ấy. Tôi nào có muốn lấy nước mắt ra làm vật đấu giá, lúc đó tự nhiên khóc thì khóc thôi.
Mong muốn có một thân xác khỏe mạnh và thần kinh dẻo dai để tiếp nhận sự mới cũng làm đau. Ngắn ngủi mà đằng đẵng. Thế là bạn quên nó đâu có quyền gì mà cấm bạn chọn cả hai hoặc chả lựa chọn gì cả.
Mà đếch giấu được những dòng nước mắt chả hiểu sao cứ đòi li dị cái thân xác đầy nhục nhã ấy để rơi đánh bịch xuống đất. Có những loại người không hạnh phúc được, khi hèn. Bác không hài lòng một tí nào.
Nhưng bạn nghĩ đó không phải là bản lĩnh của thằng đàn ông. Vẫn không nhớ ra (khi không dành thời gian để nhớ) cái việc có vẻ muốn nhớ thử xem trí nhớ còn hoạt động khá khẩm không. Ừ, ta chỉ là cái miệng cô gái xinh xắn tóc vàng trong tivi kia đang đớp đớp cái đuôi con mèo nghệ thuật nằm trên nóc.
Và tùy vào năng lực của bạn mà bạn làm được hay không. Những người ngoài cuộc (mấy ai ngoài cuộc) ngồi khoanh tay nguyền rủa lại thường thể hiện thực ra mình cũng chẳng hơn gì. Đã bảo chả thích viết đâu.
Đầu mùa có đợt rét lạ, hoa tàn hết. Chỉ vòng vo luẩn quẩn thế thôi, là đời. Bác gái thường bảo: Biết con vất vả rồi nhưng con xem chị út phải ở trong trường cả tuần, học xanh xao cả người.
Nhưng không viết thì sống vô nghĩa với lòng kiêu hãnh còn nhục hơn viết, đôi khi tức là chết. Họ bị im lặng, cuồng miệng quá rồi. Cái đó tạo nên sự chia ly, sự cô đơn và lòng hận thù.