Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà. Đúng lúc đó thì một gã cổ quái từ đâu đi vào, gió thổi mạnh lên. Các cô gái làm đĩ, các thiếu phụ làm đĩ, trẻ em làm đĩ không còn là chuyện lạ.
Như đã nói, độc giả rất lười tìm đọc sản phẩm chưa có thương hiệu. Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy. Nhưng mà chả tin được anh bác sỹ này lắm.
Chưa có gì để không thích. Gọi đó là chiêu bích hổ du tường, được anh em kính nể. Phải vùng ra khỏi tình trạng này.
Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn. Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt. Còn ta, ta tầm thường thôi, cứ cá nhỏ mà ta cho vào chảo rán.
Nó khờ nên nó chưa khai thác được mình. Và khi kẻ thua bay đến miền đất hứa, rũ bỏ mọi tranh đua chốn hồng trần thì kẻ thắng mỉm cười bấm nút cho máy bay nổ tung. Và như thế, theo luật nào đó của cộng đồng xung quanh bạn, bạn phải tự lãnh trách nhiệm và đừng kêu ca phàn nàn.
Ốm ra đấy mà làm gì. Những giọt nước mắt bằng gỗ. Có tiếng chị út gọi í ới xuống ăn cơm.
Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ. Anh chàng bên cạnh khá hiểu biết về bóng đá, cũng không nói nhiều, một người tương đối dễ chịu. Tôi nào có muốn lấy nước mắt ra làm vật đấu giá, lúc đó tự nhiên khóc thì khóc thôi.
Hồn nhiên đến đáng thương. Tiếp theo thì còn tùy. Tiếng tít tít vẫn va đập vào não bộ cũng tiếng còi xe triền miên.
Kẻ đang viết cũng có thể là một quân cờ thí trong đời sống. Và có phần nào vì sắp tới Sea Games 2003, Tây sắp đổ về? Nếu không thì sao đến tận năm 2003 này mới đẩy mạnh. Bạn từng lấy viết làm phương tiện, làm một thứ bầu bạn qua ngày.
Hắn thấy ngột ngạt giữa tò mò và chán nản khi diễn đạt không đúng cái gì đó mơ hồ mà mình thực sự muốn diễn đạt. Câu rất tuyệt vời, ý nghĩa cực kỳ dùng trong lúc thêm gia vị cho lời khen ngợi những gì làm bác hài lòng. Nhưng khi đã bị bắt bài thế này thì họ lại chơi khác.