Thắc mắc bởi vì, trước đây còn thấy người ngủ dưới các mái hiên, bây giờ ít thấy. - Vì ông không còn sự lựa chọn nào khác. Cả món tinh thần cũng thế.
Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra. Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười. Còn nhà hiện sinh thì thấy hiện sinh như mình (cái kiểu tự do hưởng thụ) thật sướng nhưng cũng thật ngắn ngủi bởi lắm rủi ro, muốn kéo dài ra.
Mẹ mua vé khách sạn cho con đi tập lại nhé. Vào những thời điểm mà tuổi thơ sẽ có những ấn tượng mạnh nhất. Trên con đường bị truy sát, anh ta đã rắc kịp những hạt mầm máu của mình xuống những mảnh đất khô cằn.
Số đông vẫn ngu dốt và hèn hạ. Tôi quả thực không muốn đấu tranh đâu, chưa bao giờ muốn đấu tranh đâu. Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau.
Mấy con hổ cũng thế. Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá. Những suy nghĩ đêm qua khá rành mạch.
Có những con người mà tâm tính và tuổi tác dường như chẳng thể làm họ tốt hơn hoặc cảm thấy tốt hơn khi đối diện với sự thật, với sự ngộ nhận. Người nghèo chỉ được cho tiền, không được định hướng, giáo dục đầy đủ thì nghèo lại hoàn nghèo và không bao giờ xóa bỏ được mặc cảm. Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn.
Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi. - Mi tự do quá, mi đòi hỏi nhiều quá, phải vào nền nếp, phải phấn đấu học đi, khổ trước sướng sau? Khi bạn rời bàn, bỏ bút.
Bạn mới khai thác được một phần nhỏ của mình. Thật ra, lúc nào bố cũng chỉ muốn đầm ấm. Mà chỉ có thể cầm cự với lượng máu chảy hết chậm hơn kẻ bị đâm khác.
Mà chả cần vì họ nói bạn phải sống hay không. Nhìn đồng hồ: Hai giờ kém. Bắt đầu khó nghĩ đây.
Còn em thì cứ thương hại anh, giả vờ như mình là một cô nai vàng ngơ ngác. Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm. Cái trạng thái về chia sẻ rất phức tạp.