Nhưng nếu không đồng thời âm ỉ chống lại thì chả mấy chốc mà hòa vào xu thế không lành mạnh ấy. Trước thì tháng gặp một hai lần. Một hôm, nhà ấy bị ăn trộm.
Tôi cũng không định tả cảnh sở thú. Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị. Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy.
Bạn nằm xuống, trùm chăn lên đầu. Thật ra, một ngày của bạn không dài. Họa chăng chỉ có thể tạm tránh sự phán xét của cộng đồng và lương tâm khi cả cộng đồng và cả lương tâm của cộng đồng đã trở nên chai sạn, a dua.
Toán và Lí tôi vẫn xếp hạng làng nhàng. Mang nó, xem đá bóng mà lại hay nghĩ đâu đâu, lại lạc khỏi dòng sống hồ hởi hiếm hoi kia. Trước thì tháng gặp một hai lần.
Lưu ý: Hắn không chắc là tôi. Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm. Dùng cứt thì không hay lắm.
Những gì dành cho ngòi bút, em đã dành cả cho anh. Thậm chí, có lúc tôi nghĩ biết đâu trượt tôi sẽ học nhạc, học họa hoặc đi buôn bán thơ và không thơ. Nó còn có vô số uẩn ức và những cái khác.
Nên bất cứ kẻ nào có ý định ngăn chặn mục tiêu tối thượng và cao cả đó của tôi là đi ngược lại lợi ích chung của nhân loại. Chúng ta hãy đi tiếp với mệnh đề tôi là thiên tài và phân ra các khả năng dẫn đến việc tôi không hề có một xu nhuận bút dù tôi có gửi tác phẩm độ hơn chục lần đến vài tờ báo có mục văn nghệ và (tự) đăng hàng trăm bài trên các diễn đàn liên mạng. Bỗng một chiếc xe tải của cảnh sát trờ tới… Đang có phong trào triệt để thực hiện đường thông hè thoáng.
Tôi bóc vỏ chiếc kẹo của mình và nhét vỏ vào túi áo, thói quen thôi, chắc anh chàng nhìn thấy. Bạn bỏ một buổi bấm huyệt để viết. Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá.
Bạn cần làm việc, cần vận động. Kẻo mọi người lại trách đi công tác mà không mang gì về. Lật ngửa cây đèn lên thì thấy các chân tròn nhỏ ấy đều rỗng bên trong, tại nơi sâu thẳm là những cái đầu ốc vít.
Dù đang trải ra những tư duy rất đỗi dịu dàng. Chứ không thở dài như những người thân… Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại.