Khá nhẹ nhõm và yên bình. Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống. Nếu dư luận tiếp tục ơ hờ thì bạn sẽ cư xử theo một cách khác.
Tôi muốn có một siêu thiên tài thiện. Về quan niệm sống cũng như hưởng thụ. Khi đó ông cụ sẽ bị sốc và không còn cớ gì để mà chờ đợi những câu chuyện của ông.
Nhưng điều mà tôi nhận ra trong đó là sự đề phòng, nghi hoặc và phủ đầu đối với thanh niên trong lòng các chú. Chỉ là một thứ nhân vật làng nhàng cho dễ mào đầu. Rồi bạn hồ nghi có đỡ thì cũng phải nghiêng ngả chứ.
Làm một bài thơ dở để được khen. Không được đâu cậu ơi. Người rỗng như không có lực.
Giữa thẳng thắn và kiêng nể. Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì. Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén.
Sợ không trả được? Không phải. Nhà văn ngồi lại một mình. Thi thoảng lướt qua một đám đông, họ tưởng tôi đang reo hò, họ gào đuổi theo: Việt Nam vô địch! Việt Nam vô địch! Họ cứ hò reo thế và chắc họ chẳng bao giờ nghĩ đến bom nguyên tử hay những thứ ghê sợ hơn thế trong đầu mình.
Anh ta không thể nhẹ nhàng bay lên tránh cú đâm trực diện. Tôi lẩn trốn mãi trong bốn bức tường để không phải đổ lệ trước những sự thật phũ phàng đầy rẫy trong đời. Những con đường sẽ đi đến đâu? Nhiều người đã đang và sẽ hỏi thế.
Và ông vội ngoảnh đi. Và tôi và xung quanh sẽ thôi cảm giác về em nữa. Thế là trong đầu tôi loé lên ý nghĩ: Đốt! Tôi chạy lên nhà, mở tủ, lấy tập Mầm sống xuống.
Ai mà chả thích ngủ sướng mắt thì thôi. Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu. Tôi từng (và vẫn luôn) phân vân, mặc cảm trong cảm giác lợi dụng nghệ thuật.
Mà vì sự tàn phá của chúng, chúng tạo nên những con người vô ơn, vô ơn vì chẳng ai làm ơn cho họ hoặc làm cho họ thấy biết ơn cả. Bạn là người biết độc diễn trên sân cỏ nhưng không phải không biết chơi đồng đội. Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai.