bạn bè bảo tôi rằng người ta bị hút vào tôi bởi vì tôi quan tâm chú ý tới họ. thư kêu gọi các nhà kinh viện hãy đóng góp ý kiến về hình thức thí nghiệm mà họ muốn thực hiện. Đầu chương này tôi đã nhắc tới Clare không may và Erik may mắn.
Đôi khi vận rủi của anh tương đối nhỏ nhặt, nhưng có khi nó lại dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng. Nhưng sau một thời gian tôi không còn phải ép mình nghĩ thế nữa, bởi vì nó đã ăn sâu vào tiềm thức và tự động hơn. Lại lần nữa, người nông dân đáp: “sao ông biết nó là vận xui”.
Câu hỏi quan trọng là những típ người nào thường nhận ra được những kiểu cơ hội như thế này? Ai sẽ phát hiện ra tất cả các lá bài đều thay đổi trong trò đánh lừa bài tây? Ai thấy cơ hội trúng 250 đô là trong thí nghiêm tờ báo? Câu trả lời nằm ở sự khác nhau trong chiều hướng tính cách thứ hai của con người may mắn và người không may – sự kích động thần kinh. Thế nhưng, xét trên diện rộng, cảm giác kiểm soát như vậy là ảo tưởng. Khi người phỏng vấn có niềm mong chờ cao vào ứng viên nào, họ thường sẽ thân thiện, đưa ra những phản hồi tích cực, và có vẻ hớn hở và hạnh phúc hơn.
May mắn là như thế đấy, người ta gọi tên mọi chuyện là may mắn hoặc xui xẻo, nhưng theo tôi, may mắn chỉ là vậy thôi. Cuối cùng, tôi yêu cầu cô hoàn tất bài trắc nghiệm may mắn, và bài trắc nghiệm hài lòng trong cuộc sống một lần cuối. trong chương trước tôi đã chứng minh người mê tín dị đoan thường xui xẻo.
May thay, anh sinh viên đó bảo rằng anh có quyển sách ấy và chô tôi luôn vì anh đã học xong chứng chỉ đó rồi. Trong một nghiên cứu, ban phỏng vấn được cho xem những mẫu đơn xin việc của các ứng viên và được yêu cầu hãy chấm điểm chúng tốt hay dở. Tôi có cảm tưởng là một khi người ta luôn bị xúi quẩy thì không thể nào có may mắn được”.
Chúng tôi mong chờ vài trăm người gọi đến thôi. liệu trực giác của người may mắn có chính xác và đáng tin cậy hơn không? Và nếu thế thì, tại sao lại như vậy? tại sao người không may mắn ít ra quyết định dựa vào trực giác hơn người may mắn nhiều? để tìm hiểu thêm, tôi tìm tòi nghiên cứu sâu về vô thức. Về lựa chọn sự nghiệp, cũng trên 20% người may mắn dùng trực giác hơn người không may.
Nguyên tắc: người may mắn tạo ra, chú ý và bắt nhịp với những cơ hội tình cờ trong cuộc đời mình. Bà gọi ngay cho cô nhân viên phụ trách khu vực nhà tôi, và phê bình thái độ của cô ta. Người may mắn mong chờ mối quan hệ của mình với người khác luôn may mắn và thành công.
Thế rồi một cuộc gặp gỡ tình cờ đã biến đổi cuộc đời anh. Họ dường như chỉ linh cảm vậy thôi. Theo đó, người may mắn tin vào trực giác của mình khi liên quan tới sự nghiệp, công việc, tài chính, và những mối quan hệ - như những trường hợp của Lee và Eleanor.
Chúng tôi sống với nhau 37 năm và có 5 người con, nhưng nhiều lần tôi chán ngán vô cùng mà vẫn cố bám víu. Vài phút sau, Brenda xuất hiện. điều thú vị là, tôi không hề thấy chứng cơ nào cho thấy điều đó cả.
Chắc chắn tôi là người duy nhất trong toàn tổ chức có thể độc lập tự chủ - tất nhiên là phải có trách nhiệm giải trình – nhưng đó là một công việc hoàn hảo”. Giờ chúng ta trở về hồ sơ may mắn ở bài luyện số 1. trong trang kế tiếp, bạn sẽ thấy hình minh họa cùng chú thích ngắn gọn về sáu nhà phân tích tài chính.