Thua còn có năm nghìn an ủi. Có điều, bạn đã ngồi im rất lâu trong những năm cấp ba và đại học. Vừa rồi, máy tính trục trặc, hỏng mất tám trang vừa gõ và một đoạn phân tích mới.
Nhưng bạn sẽ phán xét những lời nguyền rủa của một bộ phận trong số họ. Bác giở cuốn sách ra, vuốt lại từng trang rồi gập vào. Quần áo độ này mặc rộng ra.
Vả lại, ở đây còn có mẹ tôi đau ốm, có con gái cả của tôi sắp lấy chồng, con gái út đang nhọc nhằn đại học, con trai tôi chưa vợ, chồng tôi với lại họ hàng, cháu tôi học hành dở dang, cửa hàng tạp hóa thiếu người lo liệu. Và xu thế thời đại sẽ đẩy họ đi tiếp theo những dòng chảy khách quan của lịch sử. Ấy nhưng nhỡ đồng chí ấy phì một cái… Chắc là mình không chịu được.
Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác. Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não. Nếu mai này có dịp làm phim, tôi nghĩ, đó là một cảnh quay không tồi.
Những chuyện như thế về những thằng lấy đờ mẹ làm câu cửa miệng hay làm mọi người phá lên cười. Và trong lúc cô đơn này, tôi vẫn muốn là em biết muốn. Tôi thường lấy cái tên của bộ phim chưa từng xem đó để đùa với thằng em.
Nhưng bác sẽ không để cháu bỏ học đâu. Và họ nhìn bạn bắt vở: Không học được, mệt mỏi sao còn viết, còn đá bóng được. Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào.
Có thể nó sẽ bị tháo tung cơ thể. Có gì để thanh minh. Tôi không dại gì cho mình quyền đứng trên con người bằng cách đẩy họ xuống nhờ vài thứ tuổi tác hay tước phẩm.
Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau. Những phút giải lao, chờ đợi, bạn lại quan sát các cầu thủ dự bị ra sân tập nhẹ. Nếu quả vậy thì sự ra đi của bạn há chẳng phải là một giải pháp tốt cho cả hai bên khi không tài nào dung hòa được.
Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy. Bạn càng cầm chặt: Vô duyên sao tay còn run. Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ.
Tính ra nếu mua vé tháng hoặc vé năm thì trung bình 30. Bây giờ ghép một số mảnh lại thành một miếng, gõ và tung lên mạng là một công đoạn có khi còn vất vả hơn. Họ ngộ nhận những thông tin mà người lớn tuổi có cơ hội biết nhiều hơn là tri thức ròng.