Nhưng mà chắc là ra được thôi. Mọi người dưới nhà vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Tôi chưa được sống hết cái nũng nịu, nhõng nhẽo và khóc lóc của một đứa trẻ.
Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn. Là thực trong thế giới ảo, là ảo trong thế giới thực. Bạn không nghĩ những sự suy kiệt này do thể thao mang đến.
Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng. Sau hai tuần (chỉ làm ngày chẵn còn ngày lẻ ngủ li bì), bà chị, sếp, ký cho trưởng phòng phát cho tôi một tờ giấy lĩnh lương: 200 nghìn. Để có những sự phân biệt rõ ràng hơn giữa nghệ thuật và đời sống.
Mua rau, thịt, bút chì và nhãn vở, còn 500. Tôi không có nghị lực. Đừng thuyết giáo vô ích.
Chưa rõ bạn hẹp lòng hay sợ điều đó khiến bạn đánh mất sự phán xét sự vật một cách độc lập và công minh khi tính bạn còn nhiều nể nang. Tôi ủng hộ cái đúng. Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng.
Bước vào, cảm giác không bị bỡ ngỡ. Nhà văn bỗng thèm nụ cười trong im lặng của nàng. Thêm nữa, sự khúc chiết là cái hắn đang muốn.
Thế thì nổ bố đầu còn gì. - Mi phải biết tìm hứng thú trong trường lớp chứ. Đều muốn mở mang, muốn tìm đến cái chân-thiện-mỹ hiểu theo nghĩa khoáng đạt.
Chúng tôi vào thang máy và đi lên. Viết từ nãy đến giờ, bạn muốn đi rửa mặt quá nhưng cứ sợ quên, bạn cố viết nốt. Chứ không thở dài như những người thân…
Nàng cười buồn: Nhịp đập trái tim anh. Nàng không chịu nổi nỗi đau trong mắt ta nhưng nàng không ngoảnh mặt đi. Liên tưởng sơ sơ đến một trò hành xác.
Tôi lẳng lặng ra về. Ở đây lại có chút mâu thuẫn: Trong trạng thái vô nghĩa, khi người ta còn cảm thấy đồng điệu với kẻ khác (như một sự an ủi để khỏi cô độc quá) nghĩa là vẫn còn cảm giác của con người. Ông cụ bảo ông cụ sống được là nhờ văn của ngài.