Lúc nãy chị út gọi bạn dậy, giật giật chăn, không ăn thua. Chia luôn thành hai phe ẩu đả. Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không.
Tôi chả thấy thú vị gì cả. Đó là cái con người có thể làm được nếu biết diệt dốt. Đời sống luôn cần những sự dung hòa.
Tôi thấy thế là tốt. Tôi ngồi trên nó, đút tay vào túi và nhìn ra xa xăm. Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ.
Có thể lúc đó, chàng ta đang vừa trộn vữa vừa miên man với một đôi mắt thảng thốt nào đó vô tình va vào mắt giữa phố ban sớm. Xã hội loài người thì phải như thế. Với họ, thức trắng đêm viết, đọc rồi ngủ li bì đến 3 giờ chiều không phải là triệu chứng của cô độc, bệnh tật mà là sống vô tổ chức, thiếu nghị lực.
Chị út ra viện được điều trị tại nhà, ít phải đi học, bạn bè đến thăm, bữa cơm đông người trẻ tuổi, cười đùa, ấm cúng hẳn lên. Và khi anh làm việc quá sức, em sẽ để con tè vào người anh. Không thiếu những học viên của trường an ninh gần đó dù đã đến giờ cấm túc.
Bên phải là bụi cây, bụi cây, rồi đến bể bơi. Như kiểu những tên sát nhân đã cắt rời những bộ phận của phụ nữ phỏng theo những bức tranh của một họa sỹ. Bác vừa thoăn thoắt gói vừa bảo Thấy số bác khổ không.
Chị lắc đầu bảo mệt lắm. Và yên tâm chúng ta đã đủ vất vả để phó mặc số mệnh cho nhà nước. Ông sợ những tiếng rơi uất hận ấy sẽ làm vỡ giấc dịu êm hiếm hoi của vợ.
Chấp nhận để tỏa sáng át đi vùng u tối đó. Bác vừa ở bệnh viện về, đã có người mua mười bộ ấm chén, mỗi bộ 35. Ai giữ được tuổi trẻ không mang xe đi cầm đồ, ăn chơi, bồ bịch với những quí bà sồn sồn và đào mỏ những con nai vàng ngơ ngác… Hoặc là cứ đi lang thang.
Làm thế nào để ngừng viết. Mà trong giai đoạn ấy, biết bao con người vô tội và đầy tài năng đã không còn cách nào khác phải làm những tấm ván lót đường. Mẹ tiếp tục lay bạn dậy, bạn cứ rúc vào chăn.
Và có lẽ cả hướng thiện. Mong ông chỉ nói những điều cần nói. Hạn chế ra ngoài nữa.