Liệu hắn có phải quỷ Satăng không? Một câu chuyện có thể quyết định sinh mạng con người ư? Nó là một cám dỗ, một thử thách mà lâu nay ta vẫn thèm muốn. Vì gia đình? Có, tất nhiên là có. Có lẽ bạn sẽ phải xin lỗi độc giả vì những chỗ thật vội vã đâm dở tệ.
Không phải bạn không biết reo hò nhưng bạn không có ai là bạn bên cạnh. Đó là làm cho mỗi con người đều mang sứ mệnh đó. Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát.
Mặc cảm khi viết về mình và đang viết không phải để ngợi ca những người xung quanh. Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy. Đó là lẽ sống của anh và em không được từ chối nếu không muốn làm anh bị tổn thương, em yêu ạ.
Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười. Chính vì tôi chưa có kinh nghiệm về phản ứng của người Việt trước đùa và thật nên gặp phải những điều không theo dự kiến khi đưa cuốn sách của mình cho những người thân đọc. Hay là tôi cứ viết thế này? Kể chuyện thôi.
Thật ra, lúc nào bố cũng chỉ muốn đầm ấm. Thay cho những sự trống rỗng, bất động của thói quen vật vờ. Tôi không khoái trò ăn vạ, giả điên.
Rồi sẽ quên con đường mình muốn đi, quên cái mình thực sự muốn dành cho người thân, quên cách hiểu nỗi đau của người khác. Và chết đi khi chưa kịp hưởng thành quả. Biện bạch nhiều khi là vì muốn mở cửa con mắt người ta chứ nói chỉ để cho sòng phẳng cũng chẳng làm nhẹ lòng mình.
Đường phố phía bên kia ném sang tiếng còi xe. Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát. Tôi biết các chú bực tôi, trước thái độ của tôi lúc ấy.
Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm. Hôm nay chị bạn ra viện. Các chú bảo: Mày còn đứng đấy làm gì?.
Nhưng mà tôi ươm mầm. Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết. Cái từ nhân loại nghe đẹp phết.
Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả. Cái nồi inox đen sì. Đó là những lúc bạn thấy mặc cảm khi viết chuyện này.