Ông gọi đây là một phản xạ tâm lý hoặc phản xạ có điều kiện. Bà bảo cậu bé rằng cậu có thể trở về chỉ với điều kiện cậu chịu theo một chương trình cai nghiện. Anh sẽ không nói dối em.
Viên đạn bạc này làm không khí nóng lên một chút. Mình sẽ mua chiếc áo này để chứng minh rằng mình có khả năng mua nó. Điều này sẽ chỉ làm cho người đó rối trí và nghi ngờ những gì bạn đang làm.
Nó là một chiến lược đơn giản nhưng rất hiệu quả để tránh bị lừa gạt. Một quy luật tâm lý cơ bản ảnh hưởng mạnh mẽ đến bản ngã của mỗi cá nhân, đó là tất cả chúng ta đều có nhu cầu cảm thấy mình là người quan trọng. Hơn nữa, không ai thích rơi vào một tình huống khiến bản thân cảm thấy phải tự vệ.
Hãy để cuộc trò chuyện vô tình chuyển sang chủ đề lừa dối. Chẳng hạn, người đó nói: “À, nhân tiện thông báo, cuối tuần sau tôi phải rời thị xã đi công tác. Chừng nào người đó tin rằng bạn đứng về phía họ, họ sẽ cắn câu.
Khi cảm thấy thoải mái và tự tin, chúng ta thường để tay chân tự do vươn ra và chiếm lấy không gian. Nếu người đó đang đứng, hãy cố gắng làm cho người đó ngồi xuống. Tuy nhiên, nếu cậu nói mình không thể nhưng sẽ cố gắng dần dần thì bà biết rằng cậu nói thật.
Trọng âm nhấn mạnh vào những phần khác nhau của một câu có thể truyền tải những ý nghĩa hoàn toàn khác nhau. Tớ biết tớ có thể tin rằng cậu sẽ nói cho tớ sự thật. Thỉnh thoảng, bạn sẽ không thể tiếp cận được với tất cả những manh mối này, chẳng hạn bạn không thể trực tiếp quan sát người mà bạn đang nói chuyện qua điện thoại.
Nếu người đó “kẹt cứng” ở một vị thế có tính chất phủ nhận hoặc từ chối thì hãy làm cho người đó cử động. Điều này làm cho kẻ nói dối dễ dàng thú nhận hành vi của mình và “thu xếp ổn thỏa” với lời giải thích rằng việc đó không phải là chủ tâm. Các chuyên gia phát hiện ra rằng một người nói dối thường sử dụng cái gọi là vạch ranh giới, nó tương thích với mức độ lo lắng của họ.
“Rất tiếc nếu sự thật trái với ý kiến của anh, nhưng tôi muốn biết…” Phản ứng trước một ý kiến hoặc niềm tin Những hợp đồng miệng không có giá trị.
Quan trọng nhất là bạn phải chú ý xem người đó cần bao nhiêu lâu để nhớ ra các thông tin. Lúc này, thú nhận là cách để người đó giảm bớt thiệt hại. Câu hỏi mẫu 2: “Jennifer, ai làm chuyện này không quan trọng.
Không phải vì tớ chẳng bận tâm xem ai đã làm chuyện này – chỉ là cậu sẽ nói thật với tớ. Hãy nhớ đến Henry nếu lần sau bạn đưa ra một quyết định dựa trên những gì được hứa hẹn, nhưng không được giao nhận. Mấu chốt của phương án này không phải là kết tội, chỉ cần thông báo.