Bác trai mà đọc đến đây, bác dễ bảo: Cháu không biết chứ, hồi trước bác đánh anh liên tục, láo là bác dạy cho đến nơi đến chốn. Có một cái gì đó cản trở họ, chúng ta. Đến chỗ học không phải để học.
Hơn nữa, họ không thông minh đến thế đâu. Rồi, mẹ cứ đi ngủ đi. Tự dưng mẹ lại ra giá.
Như thế vẫn chưa đủ cho một con người. Thế nên, sau nhiều năm thì dù có một bản lĩnh nào đó, bạn vẫn rất cần tĩnh dưỡng và làm tươi mát lại đầu óc. Và với sự mệt mỏi ấy, tôi không đến được với những bộ mặt khác của đời sống.
Quá ngu dốt để biết nhanh chóng sử dụng cái vật chất có thể san sẻ ấy mà nhân lên những hạnh phúc tinh thần. Mình không thích từ vàng nghĩa vật chất. Chị hầu như lúc nào cũng dịu dàng với tôi, đứa trẻ 21 tuổi trong nhà.
Phải hết sức giữ gìn. Nói chung là vẫn có thể tung cánh. Hôm qua vệ tinh của bác lại đến báo cáo.
Nhưng lúc đó hình như mẹ khóc. Họ kinh doanh khách sạn. Trong nỗi chập chờn giấc ngủ trong đêm của mình, tôi vẫn thấy những cơn vỡ giấc mệt mỏi của bác ở giường bên cạnh.
Mọi người có thể nghĩ tôi bị tai nạn hoặc làm gì dại dột. Chưa thể biết ai biểu trưng cho Loài Người Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm.
Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực. Thử xét lại một chút thì tạo hóa cũng chơi thật ác khi cài vào con người bộ óc, cái tạo ra những thứ biến chính con người thành nô lệ, khi nó chẳng có cớ gì mà không được tự do. Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích.
Để không khóc, phải cười thôi. Tôi sẽ kiếm tiền, nhiều tiền. Mạch sáng tạo và khao khát đến với nó không chảy rần rật trong hắn.
Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng. Bởi vì, khi đã thực sự thiện rồi thì khó mà đủ ngu si để trở nên ác nữa. Rồi vừa nói bác vừa lấy thuốc.