Tôi nghe bà kể lại chuyện ấy cả chục lần rồi. Nhưng tôi bỏ ý định quyên sinh anh đi, quyết định lại Floride, hy vông sẽ nhờ đổi gió mà hết bệnh. Ấy là ông Galen Litchfield, một trong những nhà doanh nghiệp thành công nhất ở miền Tây Mỹ.
Nhưng mặc dầu xương tôi gần lòi khỏi da, như những mỏm đá trên sườn đồi, mặc dù chân tôi nặng như chì, tôi cũng chẳng hề ưu phiền! Tôi không khóc một tiếng, tôi cứ mỉm cười! Phải, tôi bắt buộc phải mỉm cười. "Tôi nhận thấy điều này trước hết là tôi bắt đầu cảm thấy khoẻ khoắn hơn, gần được như ý muốn. Hồi 30 tuổi, tôi quyết chuyên viết tiểu thuyết.
Nghĩ tới sự khoan khoái mà nghỉ ngơi. Tôi không cầu Thượng Đế giúp tôi; tôi đem tấm lòng thành kính cảm tạ Ngài; nhờ Ngài phù hộ mà tôi có năm đứa con khỏe mạnh, xinh xắn, thông minh, ngoan ngoãn. Tóm lại, tôi nhận thấy rằng họ mua chuốc hầu hết những nổi khổ sở của họ vì đã định sai những vật trên đời và đã "mua hớ những chiếc còi".
Rồi tìm một cách hành động mới và bạn sẽ thấy kết quả thần diệu. Hôm đó mưa lạnh mà tôi thấy trời rất đẹp. Bà đưa ra một chiếc bánh làm mẫu.
Bà có vẻ trách bạn sao lại sung sướng trước mặt bà. Bạn đương làm cho thần kinh căng thẳng và mệt vậy! Bác sĩ kể chuyện một thân chủ ông có hai hàm răng rất tốt.
Óc cơ hồ như không biết mệt. Ông tuyên bố rằng nếu ta biết được có làm cách nào để biến đổi ánh sáng mặt trời, nước và than thành chất đường thì ta thay đổi được văn minh của nhân loại. Vừa đây, tôi hỏi Paul Boynton, giám đốc phòng nhân viên của hãng đầu Socony: "Những người tới xin việc có lỗi lầm nào nhất? Chắc chắn ông biết rõ điều ấy, vì ông đã tiếp hơn 60.
Như vậy các anh được yên ổn - yên ổn trong ngày hôm nay!. "Trừ ta ra, không có cái gì làm cho ta bình tĩnh được hết". Tôi liền xông vào đánh nó: Vài đứa khác cho như vậy là đáng kiếp cho thằng nọ và từ đó chúng tôi chơi với nhau.
Nếu tôi đủ can đảm thì đêm ấy tôi cũng đã tự tử như vậy. Vậy nguyên nhân của chứng thần kinh thác loạn là gì? Không ai biết được đủ hết. Cho nên tôi quyết định kiếm việc mà làm để khỏi ngồi không.
Khi ta biết được rằng đời sống ở trong hiện tại, ở trong từng ngày một, thì đã trễ quá rồi mà". Phần đông họ để giấy má trên bàn, hàng tuần không ngó tới. Trước kia tôi hay ngồi thẳng tắp trên ghế, hết sức chú trọng thảo luận về các đề mục của những cuốn phim thời sự.
Chính những thượng cấp của ông sống sung sướng ở Washington lại phát điên, vì Peary đã nỗi danh vang lừng trong nước. William James nói: "Trời có thể tha lỗi cho ta được, nhưng bộ thần kinh của ta thì không khi nào có thể dung thứ cho ta hết". Nhìn vào thì hai hình chồng lên như thành một, làm ta cảm tưởng hình đó có bề sâu và bề xa.