Rằng: Sự lười biếng ấy khiến trẻ con khổ. Và không thay đổi mục đích dù nó đúng hay sai. Hắn cũng thông minh đấy chứ.
Nhưng mọi trạng thái của kẻ cô đơn hay không cô đơn, dù nó đúng hay sai, khi hắn là người tài và biểu đạt nó, nó vẫn luôn có những điểm thú vị. Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế. Em thì bắt một con khác ở Hawaii và thả vào mảnh vườn sau nhà.
Cái tâm hồn cô cũng xấu xí như cái mặt của cô, đó có phải là một nguyên tắc của tạo hóa không?. Bác trai nghiện thuốc lào, hứa bỏ mãi không được. Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người.
Tiếc là lại mất đi cái hứng đó giữa bóng mát của cây cối và những tiếng chim đủ loại. Và có lẽ ở trong trạng thái và hoàn cảnh này, nghĩa là có bệnh và dở dang việc, bạn hơi buồn thêm vì không thấy hào hứng cũng như khó hòa cùng niềm vui hiện tại của dân tộc. Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên.
Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ. Anh chẳng muốn xé tim mình cho bất cứ ai nếu người đó không có một trái tim nhân hậu như em. Cứ nghe em nói, bất kể điều gì, thậm chí, nghe sự im lặng của em, anh cũng đều tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong ấy.
Đừng làm mọi người buồn lo. Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải. Dù từng li từng tí trong tất cả vận động điên cuồng không nguôi nghỉ.
Chấp nhận để tỏa sáng át đi vùng u tối đó. An ủi nhau một chút: Thua thế này công an, cảnh sát đỡ khổ. Như Tần Thủy Hoàng chẳng hạn.
Muốn sớm đến chiều để chạy ra các sân bóng. Hãy làm một chút miêu tả về âm thanh phố xá. Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió.
Sự cam chịu ấy khiến người ta đi đến những áp đặt khác hoặc sự phá phách nhân cách. Tôi để vài ngày trôi đi. Cái bệnh thơ nó loạn lắm.
Khi họ biết những ngày này bạn không còn tư cách sinh viên. Nói nhiều câu làm cả nhà bật cười. Tôi chả thấy thú vị gì cả.