Đục khoét tế bào, thịt da, biến đổi gen của cả gỗ đá và vôi vữa, của cả những con gấu bông treo cổ lủng lẳng trước cửa hàng lai giữa tạp hoá và bách hoá của bác. Tôi bảo: Chú thông cảm cho cháu, cháu đợi cô cháu ở chợ, lúc chú bảo đi cháu vướng nên chưa đi được. Sau khi diện kiến nốt cái (tạm gọi là) tâm hồn đằng sau nó.
Để râu toàn bọn chả ra gì. Mai đi học về phải cạo râu. Dẫu chưa diễn đạt được hết cái muốn diễn đạt.
Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị. Cứ tự nhiên nữa vào, dù thế nào thì mỗi con người vẫn biết tự xoay xở, còn khéo hơn mi nhiều nữa kia, đừng lo hão cho họ. Được một thời gian lại lẻn sang quán nước cạnh nhà hút.
Nhưng chị đối tốt với tôi, tôi biết làm sao được. Trong ba ngày đó, vợ ông sẽ được phục vụ như bà hoàng. Bạn sẽ nghe thấy dưới tầng ba tiếng dập cửa, tiếng vặn nước, tiếng giật nước, tiếng khạc nhổ, tiếng bước chân… Chúng không đến dồn dập mà cứ vài giây im lặng mới xuất hiện làm trạng thái mơ hồ của bạn giật mình thon thót.
Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình. Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại. Cái lồng to bị thủng và đang sửa chữa chăng? Hay là lũ chim không chung sống hòa thuận được trong cái lồng chung? Con phượng hoàng đất một mình một chuồng trông thật đẹp.
cũng như không biết trong chính ý nghĩ này cũng âm ỉ một phiên tòa Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác. Mặc cảm khi viết về mình và đang viết không phải để ngợi ca những người xung quanh.
Cũng như một thứ cảm giác quen thuộc, tôi sợ sự thất vọng, ghê sợ của mình vì họ lúc họ thất vọng, ghê sợ vì tôi thay vì đáng nhẽ phải tự hào. Mà không hay và cũng chẳng để giải trí thì viết làm gì. Có làm gì xấu, có làm gì ác đâu.
Với sự tàn tạ, còn cách nào khác đây ngoài viết. Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy. Họ bảo có năng khiếu đấy, chỉ thế thôi.
Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai. Tiếc là tôi không phải quí khách. Như một con người từng trải, ông không thở phào nhẹ nhõm
Nhiều cái oan mà chán không thể mở miệng ra rửa được. Còn anh thì vẫn phải sống. Từ đó mà tôi chọn cả tiếng nói về tình yêu, về Nhân Loại.