Mấy con hổ cũng thế. Tôi thương chúng vì chúng bị thời đại xô đẩy, kích thích đến sự phá luật trước khi học luật, trước khi có được một bản lĩnh và suy nghĩ chín chắn về tự do và khuôn khổ. Nhà văn áp tay nàng vào ngực mình.
Ở tuổi của nó, trong thế giới hiện đại này, mà chỉ có lượng nhận thức như vậy là còn quá kém và lãng phí năng lực. Họ nỗ lực vì điều đó. Và biết rằng mình biết ít thế nào.
Có thể bác sẽ không biết cho tới khi đọc những dòng này. (Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời). Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu.
Bạn bắt đầu giở miếng im lặng của mình ra. Mà chỉ có thể cầm cự với lượng máu chảy hết chậm hơn kẻ bị đâm khác. Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh.
Nếu tôi còn đến đây, cũng không câu nệ là để viết, tôi nghỉ ngơi. Đây là một sự đào thải vô tình của thời đại. Chà, ông anh này cũng không đến nỗi phong kiến như vẻ lừ đừ của ông ta.
Bạn bắt đầu giở miếng im lặng của mình ra. Đa phần chúng ta đều làm thế và coi đó là sự vô lí bình thường của đời sống. Với họ, thức trắng đêm viết, đọc rồi ngủ li bì đến 3 giờ chiều không phải là triệu chứng của cô độc, bệnh tật mà là sống vô tổ chức, thiếu nghị lực.
Tôi sẽ kiếm tiền, nhiều tiền. Và trong những lúc tìm đến cái mới, thứ mặc cảm (và có thể cả sự e sợ) của kẻ cô độc luôn xuất hiện khi có sự đụng chạm với những chuẩn mực cũ của những người hắn tôn trọng (hoặc thấp cổ bé họng hơn). Môn Văn bố tôi cũng dẫn đến nhà thầy dậy Văn nói chuyện.
Ừ, ta chỉ là cái miệng cô gái xinh xắn tóc vàng trong tivi kia đang đớp đớp cái đuôi con mèo nghệ thuật nằm trên nóc. Không phải lúc này, không phải nhiều lúc, nhưng không phải không có lúc bạn muốn nói thẳng vào mặt bất kỳ một thằng bạn, một người quen nào: Mày ích kỷ, ngu và hèn như một con lợn. Còn gia đình thì ai làm việc nấy, cả tôi.
Chậc, dẫu ta là một kẻ đi câu xoàng thì không phải lúc nào ta cũng định đem rán. - Ta đôi lúc cũng cố tìm hứng thú và cũng thấy đây một chút kia một chút. Ừ, đúng rồi, con dẫn các em đi mua…
Khi mà ai ai cũng giật thì chúng xoắn lại, gỡ mãi không ra. Tôi chốt trong, không thưa. Cô ta là đàn bà, có chồng có con có cha mẹ… Cô ta chắc cũng hy sinh, chăm chỉ, vị tha chứ nhỉ.