- Lâu rồi tớ mới lại thấy cậu vui như thế, James ạ. Tớ cũng đã xác định cụ thể thời gian hoàn thành công việc cho cậu ấy. Khi giao việc, cần phải xác định cụ thể phạm vi thẩm quyền cho người thực hiện.
Sau đó, khi người được ủy quyền đã chứng tỏ được khả năng làm việc của mình và cho thấy họ đang đi đúng hướng thì mức độ thường xuyên của những lần kiểm tra, đối chiếu đó sẽ giảm đi. Đó là chủ nhật đầu tiên sau một khoảng thời gian dài mà James không phải bận tâm lo nghĩ gì đến công việc của ngày thứ hai. Giờ thì tớ phải tốn thêm hai tuần nữa để làm lại mọi chuyện.
- Không biết tôi đã nói với ông hay chưa nhưng thật lòng tôi rất lấy làm tiếc vì những gì mình đã gây nên. Cô ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Ổn cả". Xảy ra chuyện gì thế hả? - Jones lưu lại công việc đang làm dở dang trên máy tính rồi dời bước sang chiếc ghế bành gần đó.
Cảm xúc của anh lúc này rất khó tả. Jack, sếp của anh, gọi James lên văn phòng gặp ông. - James này, chính Jennifer đã giúp tớ quản lý tốt hơn.
- Tôi biết tôi đã gây ra những rắc rối không mong muốn. Nhưng càng về cuối tuần, khó khăn cốt lõi càng hiện ra rõ rệt. - Không sao, anh cứ tiếp tục đi.
Và James sung sướng ngắm nhìn gương mặt rạng ngời hạnh phúc của vợ trong vòng tay mình. Anh thật sự cảm thấy nhẹ nhàng và vô cùng thảnh thơi. Nhưng sau đó cậu vẫn có thể nói hết cho tớ nghe mà.
Điều này giúp ghi nhận những thành công, phát hiện thiếu sót cần khắc phục và rút ra bài học, nếu có. Phải thừa nhận là thái độ lúc đó của cô ấy làm tớ hơi lo lắng, nhưng kỷ luật nhân viên vì đã làm việc kém hiệu quả là một phần trong công việc của nhà quản lý kia mà! Vì thế tớ mạnh dạn nói thẳng cho cô ấy biết nhiệm vụ đó chỉ cần một ngày đã có thể hoàn thành, trong khi cô ấy lại kéo dài thời gian làm việc mặc dù đã biết dự án này rất eo hẹp về thời gian. Cậu ta cũng đã làm rất đúng.
Đã lâu rồi, James chưa có được kỳ nghỉ cuối tuần nào vui vẻ như thế. Những việc đó có thể sẽ rất khó thực hiện. Anh xác định rõ những yêu cầu của mình.
Đây là bước sẽ giúp cậu tin chắc rằng công việc đang được triển khai đúng hướng. Từ hôm đó và cho đến suốt cả tuần ấy, tối nào James cũng rời văn phòng sớm hơn thường lệ một tiếng đồng hồ. - Còn làm gì được nữa kia chứ? Bọn tớ cùng ngồi lại để bàn bạc công việc một cách kỹ lưỡng hơn rồi bổ sung những yêu cầu về thời gian.
Đó là chủ nhật đầu tiên sau một khoảng thời gian dài mà James không phải bận tâm lo nghĩ gì đến công việc của ngày thứ hai. - Anh chỉ vào tấm bảng. Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình.