Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu. Lăn đến chừng nào bay hơi và ngấm vào da thịt Nhân Gian đến hết thì thôi. Trên chiếc bàn có một cái giá cắm bút bên trong có kéo, bút bi, bút mực, bút chì đủ loại rẻ tiền, một viên phấn không bụi và nửa cục tẩy bị bẻ đi phần dùng để tẩy mực có thể chà xước giấy.
Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương. Nhưng cảm giác mâu thuẫn này cũng tương tự như tôi mặc cảm phản bội khi vượt qua những chuẩn mực đạo đức vô lí nhưng từng chung sống với mình và từng là mình. Và họ luôn trữ sẵn những nụ cười mỉa mai hoặc lời trêu chọc như dao đâm.
Mực thước và tự nhiên. Dù mẹ không bay, không bay đâu. Tôi chỉ ngắm nhìn và nghe và ngửi chúng tôi.
Gần cuối buổi, đang bê chai thì có một người đàn bà chưa già ngồi ăn ở bàn bên trái gọi giật lại: Mày ơi, dọn chỗ bát này đi. Khi bạn mơ thì bạn ít biết là mình mơ. Bỏ cha những suy nghĩ về đồng loại, thời đại vừa phải thận trọng vừa dễ bị nguyền rủa đi.
Tôi, mọi người gọi nó dậy những hôm đi ăn giỗ, nó nằm ườn, càng gọi nó càng nằm, càng mắng nó càng nằm. Lúc đó bác gọi: Xuống nhà nhanh con, bố mẹ con đến. Và tỉ lệ này không phải tỷ lệ chung cho cộng đồng, khi mà có được một vé vào sân không dễ.
Tưởng chăm hóa ra vẫn lười. Tuổi già đang đến, mẹ cần tình yêu thương của những đứa con. Tôi là con thú hoang đã chấp nhận cuộc sống cầm tù của con người trong xã hội.
Nhưng em nghĩ không phải cháu không biết tôn trọng mọi người đâu ạ. Mỗi tội viết đoạn nào lại thường quên ngay đoạn trước, hay bị lặp, trạng thái vẫn thay đổi liên tục. Nhưng tôi vẫn tin chúng ta có một lượng cái thiện cần thiết.
Bây giờ thì chúng tôi sống trong một thế giới khác. Chúng cộng hưởng với nhau và dùng sức rung của mình âm ỉ phá hoại nội tạng. Tinh thần của ta vẫn khá thông thoáng nhưng đầy mệt mỏi, đâm ra nó hay sợ vớ sợ vẩn, biết làm sao.
Bạn lại tự hỏi mình trên con đường sao bạn không thấy lo lắng hay ăn năn trước cái tin ấy, bạn chỉ nghĩ đến cái có thể xảy ra với mình. Lũ báo đen, báo hoa mai thì nằm im lìm. Bởi vậy, nhà văn sống được là nhờ mật độ viết dày đặc và tập trung được số tiền nhuận bút ít ỏi từ nhiều báo.
Là cả ham muốn hành động theo bản chất. Tôi sẽ kể nhưng đã 9h kém 10, sắp đến giờ học 3 tiết sau. Cũng chính vì thế mà khi họ thấy bạn, thường thì họ toàn thấy bạn chơi.