Khi mà bạn bắt buộc cần những đối xử dịu dàng dành cho một con bệnh thì họ lại thường dùng phương pháp nhà binh. Nó không bắt nạt được đứa mạnh thì nó bắt nạt đứa yếu hơn. Hoặc biết nhưng không rõ.
Chứ trước đây thì um nhà rồi. Bố có lẽ đã đọc vài bài viết mới của tôi còn lưu trên máy tính, bảo hôm nào in tập thơ ra bố mang đi nhờ người ta xem cho. Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa.
Ví dụ: Chọn ảo hay thật? Bạn dễ mắc lừa nó ngay. Làm thế nào để ngừng viết. Bắt đầu chan chán, rủ cậu em đi bơi.
Đêm nay viết, ngại thay bút mới. Được bạo lực hơn? Lộc xộc loạch xoạch toành toạch. Nhưng đây là một trận bóng.
Có thể tạm gọi là giấc mơ đa tầng. à còn nhớ thủa ấy tôi luôn ngồi ngay sát bảng và trong những giờ quằn quại toát mồ hôi đó có lần tôi lỡ đánh một tiếng rắm xuống lớp điều đó làm tôi còn ngượng ngập cả mấy buổi sau dù không biết có ai biết đó là tiếng rắm của tôi giữa những cô cậu học trò ngồi san sát nhau như gia súc bị tống lên xe chở đến lò mổ… Lăn về đâu? Mình chẳng biết.
Thi đại học nhiều người giỏi vẫn trượt thẳng cẳng con ạ. Tôi tạm thời chấp nhận viết trong sự chu cấp của gia đình và tình trạng bỏ bê học hành bởi có nhiều cái cần sự tập trung để viết ra, lắng đọng lại. Ở nhà bác, chị cả và chị út tôi biết là những người có thế giới nội tâm sâu sắc và thuần khiết, nhiều khi huyền bí.
Bất cứ nơi nào cũng vô số những con người như vậy. Nhưng lại không muốn mất bóng nên chuyền sang cho bác. Luyện trí nhớ là thế nào? Là nhớ ra vì sao bạn không được viết hoặc không viết được.
Từ chuyện mất xe cỏn con mà mình giao lưu được thêm một người. Hắn muốn một sự bình thản khác với tàn nhẫn, vô cảm. Đối diện với bà già và cái thùng rác là những bồn hoa cỏ tươi tắn, nõn nà.
Nhà văn quì bên giường vợ. Và có cái bon chen được nhìn thấy và không được nhìn thấy. Nó tan chảy, tan chảy.
Xu thế hiện sinh là minh chứng rõ rệt nhất cho điều đó. Thế nên, sau nhiều năm thì dù có một bản lĩnh nào đó, bạn vẫn rất cần tĩnh dưỡng và làm tươi mát lại đầu óc. Mấy con hổ cũng thế.