Anh cho một người phụ việc lại thế. Chị Nellie muốn xứng đáng với lời khen của bà chủ. Anh không ra lệnh cho các em đâu, không muốn quấy rầy các em đâu.
Tại nước nhuộm như vậy". Ông săn sóc nâng niu, kính trọng bà vợ tật nguyền một cách luyến ái và tế nhị đến nỗi bà phải viết câu này cho một người chị: "Em bắt đầu tin rằng có lẽ em thiệt là một nàng tiên như lời nhà em thường nói". Vừa đẹp trai, vừa hùng hồn, Daniel Webster là một trong những luật sư nổi danh nhất thời ông.
xin ông có lòng tốt. Làm không được, thì ta sẽ thui thủi trên đường đời. Thiệt là tai hại! Anh phụ việc đó chẳng biết chút chi về khoa hầu bàn cả.
Đó, bà Tolstoi phải chuộc những cơn giận, lời dọa nạt, lời trách móc với cái giá đó. Ông có thể trở về Philadelphie. Tôi giữ luôn như vậy trong hai tháng nay và đã tìm thấy được nhiều hạnh phúc trong gia đình tôi, hơn cả một năm vừa qua.
Bạn biết điều đó chứ? Trong một công ty bảo hiểm lớn, tất cả nhân viên phải theo lệnh này: "Không bao giờ được tranh biện". Henry Ford nói: "Bí quyết của thành công - nếu có - là biết tự đặt mình và địa vị người và suy xét vừa theo lập trường của người vừa theo lập trường của mình". Nhưng dù sao cũng phải chê.
Hôm nọ tôi lại sở Bưu điện. Xin lựa lấy một, vì được cả hai là đều hiếm thấy lắm. Con Rex không chịu đeo đai mõm.
Nhưng nguyên nhân kết quả đó là cậu thi hành những quy tắc dạy trong chương này. Vậy mà ông có cách nhớ được cả tên, những người thợ máy ông đã gặp. Tôi bảo bà bạn tôi rằng đồ tốt không bao giờ mắc hết, và muốn có những đồ thượng hạng, có mỹ thuật mà trả giá "bán sôn" thì được đâu, vân vân.
lại đem đồ án đó cho bạn bè coi. Thì ông phải im liền. Tái Bút: Có lẽ ông muốn biết đoạn trích sau này trong tờ báo Blankville và muốn truyền thanh nó trong đài của ông".
Hành vi của bà Lincoln, Hoàng hậu Eugénie và Bá tước phu nhân Tolstoi có những kết quả như vậy. Chính là văn sĩ Anh Charles Dickens. Vậy mà mỗi tháng ông đọc hết những điều lệ bảo hiểm của công ty ông, tháng nào cũng vậy, hết năm này qua năm khác.
Đây là một thí dụ khác. Hai người cùng ở một chỗ, cùng làm một nghề, gia sản ngang nhau, địa vị trong xã hội bằng nhau mà một người sướng, một người khổ, là vì đâu? Vì tâm trạng họ khác nhau. Tôi: - "Thưa không ạ, chính tôi phải xin lỗi bà chứ.