Không gì sai lạc bằng. Ví dụ những niềm tin của bạn về loài người nói chung sẽ không chỉ ảnh hưởng đến cách bạn đối xử với người bạn của bạn, mà với bất kỳ ai bạn gặp. Họ sống cuộc sống của mình với những hoạt động hạn chế và cơ thể yếu nhược, nhưng nhất là họ tập trung chú ý vào những điều họ cảm thấy nặng nề và ngột ngạt.
Điều này chỉ đúng với những đồ vật chất thôi sao? Không đâu, nó cũng áp dụng cho mọi loại hoạt động và qui trình: lý do một chiếc xe ô tô chạy được là vì đã có những con người tháo vát hình dung ra cách tạo nên qui trình đốt cháy trong máy. Nhưng rồi họ cũng cảm thấy vỡ mộng, vì cả khi có sự thân mật, họ vẫn cảm thấy cô đơn. Chúng ta không thể nào quên được lời kêu gọi cảm động của Martin Luther King khi ông chia sẽ viễn ảnh của ông về một đất nước không còn kỳ thị chủng tộc: "Tôi có một ước mơ là một ngày nào đó đất nước này sẽ vùng lên và sống ý nghĩa đích thực của niềm tin của mình.
Nói cho cùng, đây chính là chủ đề của cả cuốn sách. Vào những ngày đầu năm 1979, tại Iran đang dậy lên một làn sóng bất ổn trong nước và phong trào chống Mỹ và mới chỉ vài ngày trước, hai giám đốc trong công ty của Perot ở Teheran bị bắt mà không có lý do. Giai đoạn tiếp theo là đề ra những mục tiêu nghề nghiệp /kinh doanh/ kinh tế.
Tôi khá giỏi về việc này và Chúa biết rằng chúng ta cần đến chúng". Bạn có thể hỏi, "Một người có thể làm gì để thực sự biến đổi thế giới?" Hầu như mọi sự! Chỉ duy một điều có thể hạn chế ảnh hưởng của bạn mà thôi, đó là trí tưởng tượng và quyết tâm của bạn. Tình trạng này cũng tương tự với những người đánh bạc.
Nếu thành công họ sẽ được thưởng lớn, nhưng những rủi ro còn lớn hơn gấp bội: sứ mạng hoàn toàn không chính thức, họ có thể thất bại, nhưng nhất là họ có thể bị giết. Thế nhưng có bao nhiêu người trong chúng ta biết dùng nó? Tôi không nói đến chuyện quản lý thời giờ; tôi muốn nói đến chuyện giành lấy thời giờ và biến đổi nó, sử dụng nó để nó trở thành đồng minh chứ không phải kẻ thù của bạn. Chỉ có một điều hạn chế các câu hỏi của bạn, đó là niềm tin của bạn về điều gì là có thể.
Bạn phải cắt đứt thói quen tiêu cực. Liệu bạn có sẳn sàng chịu đau đớn cùng cực để cứu giúp một người lạ không? Đa số đều có câu trả lời đầu tiên là, "Dứt khoát không". Nhưng để làm điều này, chúng ta phải hiểu.
Mỗi nhân cách khác nhau của tôi đều xử lý một chức năng đặc biệt, một khả năng gợi nhớ riêng và một điệu cảm xúc duy nhất. Nếu có ai đó gí súng vào đầu chúng ta và nói, "Mày phải bỏ tình trạng ủ rũ này và bắt đầu cảm thấy vui vẻ ngay bây giờ", chắc hẳn không ai là không tìm hết cách để thay đổi tâm trạng của mình lúc đó. trông xuống dưới, tôi hơi lo lắng khi thấy bên ngoài hàng rào chổ tôi sắp thuyết trình, đường xá kẹt cứng xe cộ và người suốt cả vài cây số.
Thế nên, nếu muốn điều khiển đời mình, chúng ta phải ý thức kiểm soát các niềm tin của mình. Viết ra tất cả những gì bạn muốn cho đời sống, nghề nghiệp, kinh doanh, hay tài chánh của bạn. Tôi có thể kể cho bạn về bước ngoặt trong quan niệm tài chánh của tôi vào ngày tôi cho một người hơn 20 đôla trong lúc tôi thật sự không có đủ 20 đôla để cho.
Tất cả những người này đều đã tìm cách để lợi dụng những vật có giá trị tiềm ẩn- ý tưởng, thông tin, hệ thống -và tổ chức chúng sao cho nhiều người hơn có thể sử dụng chúng. Nó có thể đơn giản như việc đóng góp vào các công việc chung trong làng xóm, khu phố, hay lớn hơn như lập một quĩ cống hiến cơ hội cho những người kém may mắn. Bạn không đếm thời gian nữa.
Những giá trị mục đích làm cho bạn sung mãn, làm cho đời sống bạn phong phú và thỏa mãn. Nhưng những học sinh của Marva không những hiểu được những tác phẩm đó mà còn ham thích nữa. Phấn khởi vì những gì bạn có thể học được bởi nó sẽ có ích cho bạn cả trong tương lai.