Có một quyển tiểu thuyết tả thực kể một tình tiết như sau: Một buổi chiều thứ bảy mùa hè năm 1960, một chàng ăn mặc chỉnh tề tay cầm một bó hoa hồng lễ phép gõ cửa một phòng nhà tập thể nọ. Anh nhớ lại năm l949 câu chuyện đã xảy ra trên du thuyền của vương hậu Ma ria. Một mặt công bố thời gian rút tiền, một mặt vay tiền các ngân hàng bạn.
Nếu chủ hiệu không tương kế tựu kế thấy được tâm lý khách hàng thì không Bí quyết là anh ta mua xe đã dùng rồi nhưng còn có thể bán lại. Ví dụ, một vị chủ nhiệm khoa của trường sư phạm nọ nới chuyện với học sinh mới vào khoa đã nói ràng: "Các bạn học sinh, chúc mọi người mọi sự tốt lành.
Napoleon nói rằng: "Xưa nay tôi không bao giờ hứa bừa bởi vì như thế sẽ dẫn đến sai lầm không cứu vãn được, Ông bạn của tôi bèn đứng thẳng lại mỉm cười xin lỗi nói rằng: "Tôi nhịn cười không được. Ông ta sợ trong túi của người Mỹ có vũ khí, khách qua đường rất căng thẳng.
Trong khi lo lắng, Vương Hổ bất giác viết một chữ An lên một cáo trạng. tôi làm việc ấy ư?” Thưa tướng quân, chắc Ngài bị loạn thần kinh rồi". Cứ như thế mà đối phó với các việc khác, vận dụng linh hoạt kế trước hứa sau sửa lại.
Nếu quên điều đó, trong khi giao tế đối với nhân vật quan trọng thì ân cần, đối với người bình thường thì lạnh nhạt tất tổn thương quan hệ giao tế. Vốn là đầu cơ người khác mà lại rất có trí tuệ phong độ. Ông Trần có mâu thuẫn với vợ là một minh tinh màn bạc bị đuổi ra ngoài cửa.
Ông chồng vì sao lại nổi trận lôi đình như thế. Cũng có lúc nói về chồng con vì chồng con là hóa thân của họ, nói về chúng con cũng tức là nói về bản thân họ. Vốn là người có lòng tự trọng rất cao lại đang tuổi khí huyết sung mãn nên Tăng Hiến Tường không nhịn được nữa bèn diễn vái người hung bạo mặt đen, nổi trận lôi đình nói: "Các chú thật qúa đáng.
Năm 1898, phái Duy Tân do Khang Hữu Vi và Lương Khải Siêu đứng đầu đã phát động phong trào biến pháp Duy Tân ầm ầm sấm động khắp nước Trung Quốc. Nữ giới thì che giấu thẹn thùng, xấu hổ như kiểu "ôm đàn tì bà che nửa mặt". Chủ nhiệm Bành tìm hiểu nguyên nhân tranh cãi rồi bảo cụ Chu: "Đi nghe báo cáo mà không báo cho cụ không phải là khuyết điêmr của cậu Vương mà do tôi yêu cầu cậu ta không báo cho cụ, bởi vì một trong hai người đi nghe báo cáo là đủ rồi.
Các ví dụ kể trên đều rất khéo. Khi bàn về quan trường phong kiến, ông nói: “ De doạ là một động từ trực tiếp. Làm thế nào để đưa ra yêu cầu này cho thủ tướng?
Có một lần họ rời sàn nhảy lúc hơn 12 giờ đêm cậu Trương nói: lem nhảy nhịp bốn rất tốt, anh xem mãi không chán. Thế giới nội tâm của loại người này phơi bày đến chân răng kẽ tóc trước lợi ích cá nhân. Lời nói của bác nông dân trung niên tựa hồ không hiểu thường thức nhưng chỉ một câu đã đánh gục ngụy biện của hai anh Giáp, ất một cách rất hài hước.
Người ngoài thì thấy hoạt kê nhưng người trong cuộc thì ngượng ngập . Ba tấc lui giải nguy Cô Vương nát lòng nát dạ, gào lên “Đập đi, đập nữa đi, đập hết đi".