Hôm trước, chị cả con bác bảo tôi: Hôm qua, em làm mẹ khóc đấy. Nó cũng như tình yêu thương. Nhưng như thế chưa đủ.
Quả thực lâu lâu cũng thành quen. Ông anh chuyển sang bể nóng. Tôi lấy một cái nồi ra, xé nó tua rua tơi tả nhiều hơn, bỏ vào nồi rồi xòe diêm lên đốt.
Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì. Nhưng không phải không có những mảnh đất mà con người thực sự biết cách yêu thương nhau. Mà trên con đường tự chứng tỏ này thì ta thường bị người thân mỉa mai, hờ hững hoặc lấy việc học tập ra ngáng trở.
Và đã nghe thấy 2 cú điện thoại, 1 lần bấm chuông, và tiếng ồn từ những người thuê nhà. Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn. Lặp lại, tôi khóc vì sự thông minh và chủ quan của họ khiến họ không tiến được gần tầm nhận thức của tôi.
Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị. Ăn xong lên giường nằm, nghỉ tí để chuẩn bị viết. Mệt sao cháu còn đi chơi.
Dường như bạn đang trôi trong dòng âm thanh. Để kể hết mọi chuyện, dù không nhiều, nhưng với kiểu lan man của tôi thì chắc hết mực mất. Tôi không muốn đi đâu cả.
Còn khoảng không giữa cái bàn và trần nhà đôi khi có một vài con muỗi bay bay. Đến lúc cậu mệt mỏi và khuất phục thì thôi. Mà cuộc sống thì không thiếu những điều tươi đẹp để tận hưởng.
Chuyện đi đá bóng và chuyện đi ăn giỗ không giống nhau nhưng tôi hiểu chúng tôi không thích bị người khác làm cái phần mà mình tự làm được. Bạn chợt muốn có cái máy ảnh bên cạnh để chụp. Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi.
Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh. Trong khoảng thời gian ấy, tôi vẫn đến lớp, thỉnh thoảng nghỉ một tiết thấy không ai thông báo gì. Bạn muốn dấn thân, muốn vắt kiệt mình bằng cách phun trào không nguôi nghỉ những luồng ý nghĩ (qua các truyện khác hơn là dạng viết khá cụ thể này).
Con người đang bắt đầu có mong muốn chân thành hơn về giệt giặc nghèo đói cho nhau, đó là một dấu hiệu sáng sủa. Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được. Khi đã hay thì chắc chắn nó sẽ cho ai đó và vì cái gì đó.