Vì quyết tâm tỏ tài, ông ra công gọt giũa bài thuyết pháp của ông còn tỉ mỉ hơn văn sĩ Flaubert nữa. Có khi thấy được sự phản động hiện ra ngoài nữa, tất cả cơ thể chống cự lại, không chịu có thái độ "bằng lòng". Chỉ những đại tướng thắng trận mới có thể đòi làm nhà độc tài được.
Kết quả của sự nghiên cứu đó chép trong một cuốn nhan đề là "Nguyên do của bất hòa trong gia đình" do ông G. Đàng này, tôi không gây sự gì hết. Trời trao ư? Không đâu.
Đó là quy tắc thứ năm. Tôi thích cây sồi lắm. Anh tranh biện, la ó, không tự chủ được nữa.
"Tôi không đi lại hai lần con đường đời. Kinley hay một Lincoln. Ông đã mất ăn hoa hồng hàng ngàn mỹ kim rồi mới hiểu được chân lý đó.
Chị như bê con, đưa ngón tay vào mõm con vật như mẹ cho con bú, và con vật ngoan ngoãn đi theo ngón tay chị mà vào chuồng. Thì cứ khen họ cho họ nghe. Họ tôi gốc ở Hòa Lan qua cư trú ở đây gần được hai trăm năm rồi".
Cửa he hé mở, để thò cái mũi của một bà già ra. (Câu này tuyệt: "Tôi phải nhờ cậy ông giúp tôi trả lời câu hỏi đó". Như vậy ông tỏ rằng ông quan tâm tới ông chủ đó và xí nghiệp của ông ta.
Chính lúc đó, văn sĩ Rupert Hugles nghe chàng ca, khen chàng: "Giọng anh tốt lắm. Ba ngày sau, ông lại cho ông Parsons hay là ông miễn cho số thuế đó như lời ông Parsons xin. Bức thư đó ông viết cho con ông và đã làm cho hết thảy những người đọc rung động tơ lòng đến nỗi được hàng trăm tạp chí và nhật báo đăng lại, được đài vô tuyến điện truyền thanh biết bao lần và được dịch ra không biết bao nhiêu thứ tiếng.
Có lẽ hôm nay tôi không thích những bài tôi đã viết hôm qua nữa. Viết như vậy mà đòi làm cho người ta muốn lại chơi với mình! Người học trò đó chỉ nói tới mình thôi, không hề có một lời khuyến khích bạn. Tôi không ngờ rằng ông nói chuyện vui vẻ như vậy.
Mà nhà tôi nhất định làm bánh cho thiệt ngon kia. Sau khi được nghe lời khen rồi, ta thấy những lời trách không khó chịu lắm. Bạn đọc một lần mỗi chương để hiểu đại cương.
Họ quên rằng đối với đàn ông, nét mặt nụ cười quan trọng hơn tơ lụa khoác lên mình. Thách đố khêu gợi tức khí những người có tâm huyết Charlesschwab, người tin cẩn của Andrew Carnegie, ông vua Thép, có một người đốc công để cho thợ làm không hết số công việc đã định. Mà chính nụ cười quyến rũ của ông lại là khả năng khả ái nhất.