Chỉ có bộ óc là tỉnh táo. Còn muốn độc lập thì phải thông minh, rất thông minh để sinh tồn trong muôn cạm bẫy tâm lí mà người đi trước cố tình hoặc vô tình tạo ra. Tôi tin cuộc sống với tiến độ phát triển sẽ khiến nó mở mang hơn.
Khóc sau hoặc trước mỗi chu kỳ lột xác. Và cái sự vì ấy là sự tự nguyện đầy hạnh phúc của tâm hồn họ. Vừa tức giận vừa thương xót vừa không hiểu tại sao.
Công tắc ở đâu để mẹ tắt cho. Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng…. Hy vọng khách đến Sea Games vẫn còn được tận hưởng mùi hoa sữa có gì đó mang tính tượng trưng rất sâu xa cho người Việt.
Nhân cách chứa đựng không ít tố chất tài năng. - Thì ông hãy quên tôi và cuộc gặp gỡ này đi. Và có cái bon chen được nhìn thấy và không được nhìn thấy.
Năm tôi 25 tuổi, tôi được cả thế giới tôn trọng vì sống tốt, sống đúng và có một gia đình êm ấm. Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không. May có chỗ này tập, không thì buồn lắm.
Ốm ra đấy mà làm gì. Tôi chỉ thấy rầu rĩ. Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng.
Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái. Không biết thanh minh thế nào. Loài người chỉ là một món đồ chơi có thể bị nó vứt đi bất cứ lúc nào.
Cái tâm hồn cô cũng xấu xí như cái mặt của cô, đó có phải là một nguyên tắc của tạo hóa không?. Nhưng chắc mẹ biết chuyện, lại đòi dắt tôi đến nhà ông ta. Ông sợ những tiếng rơi uất hận ấy sẽ làm vỡ giấc dịu êm hiếm hoi của vợ.
Rồi hình như cả tiếng chảo mỡ sôi dưới tầng hai. Vì nó sẽ chóng hết lắm khi bạn thấy sự thương cảm đã nhàm, những cảnh đời éo le càng ngày càng hiện lên dày đặc và rõ ràng hơn với đôi mắt rách mất lớp màng ngây thơ. Mặc kệ? Mặc kệ làm sao được! Phải đi trình báo.
Ăn sáng xong, bạn ra trông hàng giúp bác một chút trước khi về. Nhưng mà này không được bi quan. Thất vọng, tụt giá rồi.