Vả lại khi người ta đã biết tận dụng cả cảm giác chán viết để viết thì… Tha hồ mà điền vào dấu ba chấm. Tôi tụt quần và buộc khăn tắm vào. Lần sau thì có lẽ họ không tha vì nói đúng quá, chả chừa ai ra.
Úi chà! Chơi trò này tí đã chán. Khá nhẹ nhõm và yên bình. Con nghe lời bác nào.
Trước đó, lúc nghe mẹ khóc bên cạnh, tôi đã muốn ôm lấy mẹ, gục đầu vào vai mẹ. Một số cô bạn cùng lớp cũng thế. Con đi đâu, làm gì, nó đều báo cho bác cả.
Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo. Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích. Chúng đã quen hếch mặt với những sự khúm núm và dè dặt.
Con sông trước mặt thật xanh và êm. Dù lúc này mắt không có nước. Giai điệu ấy ngân lên thường xuyên trong lúc tôi và thằng em ngồi xem hai trận bán kết Thái Lan-Mianma, Việt Nam-Malaysia.
Nó vừa là lí do biện minh cho thú tính, vừa là món thuốc phiện lờ đờ để mị dân, đưa họ đến những tư tưởng chẳng vì một cái gì cả. Nhưng những thứ đó hơi hiếm. Bởi vì, lúc này, lòng tôi dường vô cảm.
Cảm giác sợ hãi, đau đớn hay tuyệt vọng tột cùng cũng là một khoái cảm. Tôi còn phải khỏe hơn cậu nhiều chứ. Sự lười biếng, dục vọng bừa bãi, sự e ngại trước cái mới? Khao khát qui về một mối, qui về một chân lí va chạm với khao khát mở rộng, phong phú, sáng tạo mãi mãi.
Tôi nói: Con mèo ở trên này rồi. Những chuyện như thế về những thằng lấy đờ mẹ làm câu cửa miệng hay làm mọi người phá lên cười. Đâm ra nhiều người dần thờ ơ, e ngại.
Hôm nay, tôi đã quyết định đến đó. Bác ta cũng sẽ trắng bệch, hoảng loạn theo. Bạn còn phải sống dài dài.
Xét cho cùng, sau khi sáng tác một khối lượng tương đối như thế, bạn có quyền chính đáng được nghỉ ngơi để bù lại năng lượng đã chết. À, thì ra… Tiếng reo ngô nghê trước hai con chó của thằng em tôi làm tôi giật mình. Dù nó không được kể một cách hấp dẫn thì nó cũng có cái gì đó mơi mới.