Cũng có cớ để thôi viết. Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó. Hiện sinh mong trở lại thời điểm xuất phát của loài người, trước lúc hình thành bản chất.
Tôi làm trong năm phút. Những cái tát của cát. Đó gọi là biết chơi.
Chơi là thay đổi nhân loại mà cũng làm họ chả mảy may suy chuyển. Xoạc bóng thì không dám vì dễ bị thẻ vàng thẻ đỏ, đuổi khỏi sân chơi gia đình. Nhưng ông hãy nghĩ kỹ đi.
Cái xương sống đèn, mà nếu trông cái chụp đèn như một cái đầu búi tó thì nó là phần từ cổ xuống hông, được làm bằng nhựa mềm để chỉnh cái đèn gù hoặc gù hơn nữa. Tôi phải tiếp tục đi với thân xác không được cái đầu dành thời gian chăm nom. Khỏe theo nghĩa dẻo dai.
Nó, tôi, đọc rất nhiều truyện tranh, chơi khá nhiều game, điều đó rất tốt cho phản xạ và tính biện chứng, linh hoạt. Còn rất nhiều tình thương và niềm vui ở phía trước. Liệu cái việc mong muốn và hành động để song song với làm cái gì đó, tạo ra cả bước đệm nhận thức (luôn có những người tạo những bước đệm nhận thức ở những cấp độ khác nhau) có phải là công việc mang tính nghệ thuật không? Đây là thời điểm thần kinh mệt mỏi nên bạn hay bị hoang mang như thế.
Lần sau thì có lẽ họ không tha vì nói đúng quá, chả chừa ai ra. Nhưng thế tại sao ta không sướng? Giữa đời sống và nghệ thuật.
Và ông vội ngoảnh đi. Mang đi cảm giác lạnh lẽo của những năm cuối cấp. Dù tuổi thọ trung bình cứ ngày càng tăng.
Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt. Và cũng là kẻ thù của những kẻ muốn duy trì chúng để trục lợi hoặc ngu si hưởng thái bình. Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu.
Vừa nãy bác bảo hôm nay phạt cháu không được về. Bác vói theo: Bác đang nói sao cháu lại tự ý bỏ đi. Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não.
Toán và Lí tôi vẫn xếp hạng làng nhàng. Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta. Luôn giúp đỡ bằng cách đánh lừa bạn.