Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Thất vọng khi họ lại thích kiểu vờ vịt hài hước chun chút vì với họ, đó mới là sự thật, mới là biết điều, mới là khiêm tốn. Lúc đó, tự nhiên bạn gầm lên: THÔI!!! Chỉ một tiếng và bạn tỉnh dậy.
So với họ, đó chỉ là những tiếng lá rơi. Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò. Bác ạ, chú cảnh sát lúc thả xe cháu có nói: Nhà toàn công an mà lại chậm chạp thế.
Cô giúp việc bảo mẹ anh dặn vào bác, bác phải vào viện. Tôi yêu và thương bác tôi. Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm.
Tôi bảo: Mẹ không tin con à? Mẹ lặp lại: …chỉ cần bếch đít một chút. Định tung lên mạng hai cái ảnh chụp hoa sữa lúc đầu mùa nhưng máy scan hỏng. Giả sử thấu suốt là cảm giác vô nghĩa, thì hắn sẽ đồng tình với điều đó chỉ khi người ta đồng nghĩa nó với sự bất lực.
Bình thường ở đây là hiểu theo nghĩa lành mạnh. Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong. Tôi lại bảo: Cháu vướng xe tải cháu chưa đi được, chú cho cháu xin chìa khóa, cháu đi ngay.
Khi mà sự chịu đựng ấy khiến họ tiếp tục công cuộc dạy dỗ để bạn trở thành một thằng đàn ông mà con gái nó không coi thường. À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả. Mặc dù cả cái trạng thái đào sâu vào bản chất, luôn luôn tìm tòi, âm ỉ khao khát nói ra cũng cũ; nhưng khi tự thân nó tìm ra được những bản chất có vẻ bản chất nào đó thì nó mới.
Tôi từng sợ sự ra đi, sự kiếm tiền, bon chen sẽ cướp mất thời gian mình giành cho tranh đấu, tranh đấu bằng cách viết. Nhưng không ngộ nhận mà ngại viết thì có phí đi không. Và cũng là kẻ thù của những kẻ muốn duy trì chúng để trục lợi hoặc ngu si hưởng thái bình.
Và đem năng lực của ta đi xa hơn. Rất nhiều người quen đến thăm. Chỉ có một số trong chúng tôi xem một vài hình ảnh nguệch ngoạc (trên giấy kẻ ôli hắn cắt ra từ những cuốn vở cũ của con và đóng thành tập) và dịch được sơ sơ ngôn ngữ tiềm thức của hắn gọi hắn là họa sỹ.
Còn giờ thì cựa quậy được, thậm chí, đứng dậy nhảy nhót chắc cũng được. Lúc thì một vài tháng mới đến một lần. Họ quên rằng cần có thương gia, cần có nông dân, cần có người bán hàng rong… và cần có cả nhà thơ.
Hôm trước trốn mẹ đá chơi một trận mà chân còn tập tễnh đến hôm nay. Nhưng con chim tung cánh trong lồng không thể rộng dài như giữa bao la trời đất. Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị.