Rồi lại xoa xoa: Cháu bị thiệt thòi một năm rồi, cố lên, mình phải tự làm chủ mình. Bạn cũng không thể vùng ra ngay vì với thói quen đã phá là phá tất bị nhiễm từ đời này sang đời khác, không chỉ ở Việt Nam mà của chung loài người, dễ biến bạn thành một thằng mất dạy thay vì một người tiến bộ đúng nghĩa. Rất dễ hiểu, cái thiện tinh túy đã phải trải qua thế giới quan của cái ác và nhiều cái khác để có một thế giới quan tổng hợp cực kỳ phong phú cùng những phương án xử lí đa dạng.
18 tuổi là được tự do. Nhưng mưa dầm thấm lâu. Không, cháu không phản đối, con không phản đối.
Tôi ủng hộ cái đúng. Chỉ có bộ óc là tỉnh táo. Nói chung, ở đâu thì cũng tìm được cách lấp bớt những khoảng trống vô nghĩa dụ dỗ cơn đau hoành hành.
Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học. Chính sự hiện sinh của nó (chứ chả nhẽ là thượng đế) tạo ra cái xã hội phải có đạo đức và đủ thứ hầm bà lằng mà chúng ta đang có. Và thế là nhiều người đói quyền con người sống trong cái thiện ác ngẫu nhiên.
Dù biết đằng sau chúng không ít sự nhì nhằng. Nó nhét vào cặp, cái cặp là lạ, và bảo có khá nhiều thư trả lời. Sự xích lại là một niềm vui dù chúng không tạo đủ cơ hội cho họ để san sẻ những uẩn khúc.
Cũng như với cuộc đời này. Đó là niềm thất vọng lớn của tuổi trẻ. Đời sống luôn cần những vai diễn khác nhau để làm nó, những khoảnh khắc trong nó phong phú, chất lượng hơn.
Và khi bác xuống đề nghị tôi về giúp bác vì chị cả sắp lấy chồng, lại cũng để đưa tôi vào khuôn khổ, bố mẹ không phản đối gì. Câu chuyện có vẻ như vầy. Thật ra đôi lúc chúng ta hiểu nhau.
Hai nhà này nếu chân chính có khi chỉ là một. Nó đem lại cho bạn cảm giác thăng hoa với những phát kiến hiếm hoi. Bên trái là những ô cửa kính mà bên trong có những bàn ăn, người ăn và ánh đèn vàng ấm cúng.
Ăn xong lên giường nằm. Thế là có cớ mời anh ta chiếc kẹo. Cậu có là kẻ mạnh hơn tớ để cậu thoát khỏi cái cậu cho là áp đặt của tớ và cho mình quyền xóa nhòa mọi ngữ nghĩa không?
Tác phẩm Bật dậy nào. Nói thì hay mà làm thì rất dở. Cho từng tờ vào lửa.