Trận đấu quả thú vị hơn lần trước. Lúc đó tôi không có nhà. Chắc họ chẳng bao giờ biết những thiên tài đưa thế giới đi lên và kéo nó nhảy qua khỏi miệng vực băng hoại.
Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt. Và cuộc đấu tranh hiện tại của bạn là với chính những người thân. Bóng đá nữ thì bảo: Ôi toàn anh như con trai.
Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy. Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình. Ta không phải là tên sát nhân.
Chỉ một tiếng quát lại thôi, chúng sẽ run bắn vì bất ngờ. Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường. Còn bao nhiêu cái để khám phá.
Cho thì thôi nhưng nhận thì không phủi tay được. Hãy bỏ dần thói chờ đợi ấy đi vì có vô số tội ác và rủi ro đang chờ ập lên đầu những kẻ như vậy. Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ.
Thấy rõ bi hài kịch của con người khi luôn đầy khiếm khuyết mà lại luôn đòi hỏi sự hoàn hảo ở người khác, hoặc tự đòi hỏi sự hoàn hảo của mình trong đơn độc. À, đấy là tôi đang nói về những người không có tâm. viết bị bắt gặp sẽ dễ bị bảo thôi đừng viết thế đợi thì làm gì ạ làm gì cũng được nhưng đừng viết
Cái khoảng an toàn mà người ta không còn tôn trọng nhau chính vì những giới hạn nhận thức đó. Viết một cách không quang minh chính đại lắm vì đây không phải là lúc được viết như một nhà viết mà phải học như một sinh viên. Trước đây, nếu bạn đột ngột bỏ đi thì mọi người sẽ lại huy động lực lượng tìm cho bằng được, rồi chắc sẽ họp gia đình và tổng phê bình.
Nhưng cháu thử nghĩ xem, nhỡ xảy ra chuyện gì, quả thực các bác không biết nói với bố mẹ cháu thế nào… (loáng thoáng bên cạnh… Bố: Mấy con mèo này hay thật. Úi chà! Chơi trò này tí đã chán. Cuối mùa lại ra đợt mới.
Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có thời gian mở tủ đọc lại. Mà trên con đường tự chứng tỏ này thì ta thường bị người thân mỉa mai, hờ hững hoặc lấy việc học tập ra ngáng trở. cũng như không biết trong chính ý nghĩ này cũng âm ỉ một phiên tòa
Mà đếch giấu được những dòng nước mắt chả hiểu sao cứ đòi li dị cái thân xác đầy nhục nhã ấy để rơi đánh bịch xuống đất. Chừng nào cậu còn nghe lời tớ. Để gìn giữ cho thế hệ mình và thế hệ mai sau.