Khi đã hay thì chắc chắn nó sẽ cho ai đó và vì cái gì đó. Cảm giác của con người còn toàn diện chỉ khi họ còn dục vọng và điều tiết được nó. Rồi mai đây, chúng lại xuất hiện trên mình một giấc mơ mới.
Trước khi đến đây tôi đã xác định rằng không được phép xấu hổ. Ăn cơm trưa, lúc ngồi mâm phòng này, lúc ngồi mâm phòng kia ở nhà ăn. Sao có một quãng đường mà mình đi chậm thế? Mình muốn mọc ra thêm muôn ngàn đôi chân hoặc không còn chân gì nữa.
Nhưng như thế đã là tốt lắm rồi. Nhưng rồi khi có thêm nhiều vết thương và nhiều sẹo, bạn thấy cũng được thôi. Ông anh cũng làm theo.
Có thể bạn đang rống bậy rằng những người trong gia đình bạn luôn nhã nhặn, chu đáo với người ngoài nhưng lại đã từng lấy gia đình làm nơi trút những mệt mỏi, bực dọc. Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình. Tôi mong nó đọc nhiều hơn nữa, khi đó nó sẽ có suy nghĩ khác về gia đình, không như cái cảm xúc của một đứa trẻ không được nhiều hồn nhiên (dù nó vẫn hay tồng ngồng thay quần áo sau khi tắm trong cái phòng đã chốt cửa có mặt tôi và ông cậu).
Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết. Lúc tôi khóc, dường tôi có hỏi tại sao mình khóc. Cháu phải nghe lời khuyên của mọi người và tự phê bình.
Tôi ngã vào vũng nước ướt hết quần. Tôi ngồi đây, chẳng làm gì cả, chẳng bán mua gì cả, tôi đợi cô tôi. Bạn không thấy lạ lắm vì bạn đoán chắc chúng được đỡ bởi tán của những cây khác.
Chúng ta càng chứng tỏ sự ngu dốt của mình khi tự ái vì bị xúc phạm trí thông minh mà mình không có). Nhưng như thế chưa đủ. Cũng chẳng nhớ được nhiều.
Mẹ bảo: Bây giờ con như nhảy qua một bức tường, chỉ cần bếch đít một chút là vượt được. Kết quả đợt điều trị này chưa biết ra sao. Nhưng từng khúc vỉa hè lại nằm trước mặt những tiệm hàng.
Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người. Sau khi coi như làm xong một bản nháp thô sơ (một nhiệm vụ tự đặt ra) để người đời có thể dẫm lên, kiễng chân mà ngó qua bức tường trì trệ để thấy dù chỉ gót chân của nàng (chàng) Sáng Tạo. Và khuôn mặt dường không cảm xúc.
Thưa chú, tôi không phải là đứa để chú đối xử như một con chó. Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được. Phải cạo râu đi nghe chưa.