Chúng tuần tự đi vào đầu bạn rồi chinh phục bạn tự lúc nào không biết. Một nhân vật nữa có phong cách hài rất khác thường. Bạn thử tưởng tượng tôi há hốc miệng như thế nào! Anh ta nói hay quá! Cứ như làm thơ vậy.
Và còn vô số việc cần thiết khác phải luyện tập… Ví dụ khi bạn nói chuyện với người tu hành thì đừng giả định những việc trần tục quá. Cậu bé Jack ngày nào đã thành công nhờ biết mình đang bán cái gì, và cả cách kết thúc việc chào mời hết sức khôn ngoan: Ông muốn đặt những quyển sách này ở đâu, thưa ông?
Nếu chúng ta bị khớp trước đám đông, nếu chúng ta e dè và lúng túng thì không thể làm nên trò trống gì được. Tôi nghĩ rằng việc trò chuyện cũng giống như chơi golf, như lái xe hay làm chủ một cửa hàng. Xã hội ngày càng thay đổi, có những giá trị hay đánh giá đã lỗi thời.
Rất nhiều ông chủ sẽ đánh giá thấp nếu bạn làm như thế. Tôi luôn cảm thấy hãnh diện khi khoe với mọi người rằng: Cộng sự của tôi là Bob Woolf. Thị trưởng thành phố New York Mario Cuomo là một người giao tế giỏi.
Trò chuyện trong những bữa ăn tối thân mật đối với tôi dễ dàng hơn nhiều. • Bạn có nghĩ là nhóm nhạc Redskins năm nay lại thất bại te tua nữa không? Hãy nghĩ đến nó như một điều thú vị mà cuộc sống mang lại một nghệ thuật với vô vàn bí ẩn chưa ai khám phá hết.
Tôi thấy mọi chuyện đều do tàu ngầm Đức gây ra cả. Ban nãy tôi đã quá căng thẳng, mà không hiểu sao cái miệng của tôi khô như bông vậy… Cho nên… Cho nên ông giám đốc vừa mới đá sập cánh cửa cái rầm và quát rằng: Đây là nghề phát thanh. Nếu bạn tới chơi nhà ai đó thì hãy quan sát những vật trưng bày, những đồ kỷ niệm, sau đó thì… Alê, cười tươi như hoa với chủ nhà, và bắt đầu câu chuyện.
Nơi nào có con người thì nơi đó có đối thoại. Và từ đấy trở đi, tôi không bao giờ thấy căng thẳng khi phát thanh trên radio nữa. Nhưng trong chương trình trò chuyện này thì anh cảm thấy rất tự nhiên và thoải mái.
Không phải ngẫu nhiên người ta bảo đôi mắt chúng ta là Cửa sổ của tâm hồn. Một người nói sẽ lợi dụng việc tàng hình để việc kinh doanh trở nên tiến triển hơn. Sinh thời Bob rất hài hước và vui nhộn, lúc nào cũng muốn pha trò.
Kết quả thống kê: có 91 lần từ Bạn biết không được phát ra! Có nghĩa trong một phút anh bạn ở Washington nói you know đến bốn lần rưỡi. Thái độ này sẽ được đánh giá cao khi khán giả xem chương trình về bạn. Sau đó chúng tôi lấp vào chương trình với những cuộc điện thoại từ các thính giả.
Lá thư này dài đến mấy trang liền và kết thúc bằng một lời xin lỗi Xin cậu thứ lỗi vì tớ đã viết dài như vậy. Dale Carnegie viết cuốn sách nhan đề Tạo ấn tượng và gây thiện cảm có tới 15 triệu bản được tiêu thụ. Ngay cả khi làm việc, tôi cũng không muốn nghĩ rằng mình đang mang áp lực công việc.