Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi. Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt. Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm.
Nhưng ông cụ thì vẫn muốn sống. Gieo hành vi gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt bản chất. Khi cảm thấy thua, họ có thể giao nộp hết quân cờ và xin rút lui với điều kiện được đi ở ẩn trên một hòn đảo đẹp nhiều mỹ nữ.
Vụ 11 tháng 9, vụ cháy ITC không làm tôi kinh ngạc. Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này. Mở tủ ra, thay quần áo.
Bác đi chứ? Không! Bác còn nhiều lí do lắm. Và cuộc đấu tranh hiện tại của bạn là với chính những người thân. Cảm giác của con người còn toàn diện chỉ khi họ còn dục vọng và điều tiết được nó.
Còn lại, có bao giờ bạn thiên tài được với mình đâu. Mặc dù bạn biết ngủ nhiều cũng chẳng bổ béo gì cho sức khỏe. Bạn ngó vào đủ ngóc ngách của cửa hàng.
Mẹ bảo: Bây giờ con như nhảy qua một bức tường, chỉ cần bếch đít một chút là vượt được. Anh ơi, cháu nó hứa với anh gì này… Ồ, được rồi. Đó là mong muốn hết sức chân chính và cũng là mong muốn của bạn.
Cái mà tôi nghĩ chỉ là một nền tảng cơ bản mà một thế hệ mới cần có. Bụi làm xỉn đi con đường nhựa xanh mới coóng. Hiểu biết này đến hết sức đơn giản.
Để không bao giờ khuỵu xuống cả. Và tiếp tục sứ mệnh sống đến chết thì thôi. Trong quá trình viết, có lúc tôi cũng bước theo gót nghệ thuật.
Họ muốn sống một đời sống bình thường và muốn bạn cũng sống thế. Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó. Tôi nhớ một câu thơ chợt bật ra trên một chuyến xe từ biển về: hoa cúc vàng lang thang bờ rào.
Đó là hạn chế của bạn. Hơn nữa, trong bình dân ẩn chứa thiếu gì tầm cao không có cơ hội được tưới nước vì bị che khuất bởi chính cái vòm chung chung thấp thấp ấy. Và đưa đến những sự cởi mở có cân nhắc khác.