Nhưng lại không muốn mất bóng nên chuyền sang cho bác. Và rằng nếu bạn đang tham gia một bi kịch, bạn cũng có thể tạo được một kết thúc có hậu. Khi thấy viết đã cũ cũng lại khó tiếp tục.
Cuộc mua bán giữa chúng ta cần được giữ bí mật. Trên mặt đất nhờ nhờ bàng bạc, còn dăm giọt loang lổ vương lại. Ở đây là lớp học, ở đây là bệnh viện, ở đây là đường phố.
Có bệnh nhân nhìn bà già, mặt buồn rười rượi như bị gợi những ký ức về miền quê. Họ bị im lặng, cuồng miệng quá rồi. Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú.
Có lẽ đó có phần là sự trả đũa với những kẻ yếu hơn khi bị kẻ mạnh hơn làm tổn thương. Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm. Vậy nên đồng chí ấy sẽ cười mà nói thế này: Tôi chưa nghe danh đồng chí bao giờ.
Giai điệu ấy ngân lên thường xuyên trong lúc tôi và thằng em ngồi xem hai trận bán kết Thái Lan-Mianma, Việt Nam-Malaysia. Lải nhải cũng là chơi. Họ chiếm tỷ lệ một trên hai lăm khán giả, hoặc một trên năm mươi gì đó.
Rồi cô bạn ấy kể với cô bạn thân nhỏ bé có khuôn mặt thông minh và một nghị lực học mà các thầy cô giáo luôn khen ngợi. Nhưng khi ở bên em, anh chỉ còn là một chàng trai với dòng máu nóng trong tim. Trông như một thứ thực vật biến đổi gen hoặc người cấy gen thực vật.
Im lặng là lá vàng, là mùa thu vàng. Họ để khao khát cải tạo đời sống héo khô ngay từ lúc chưa mọc lên. Khao khát được đụng chạm với giới khác không thường trực hoặc bị việc khác lấp đi.
Để vớt vát chút kiêu hãnh, họ dễ hành hạ, dúi đầu những người còn cùng cực hơn. Là bảo thủ, là lập trường kiên định, là ba phải, là dung hòa, là xung đột, là nhạy cảm, là vô tâm… Là thể hiện thông minh, là tỏ ra đần độn. Nhu cầu của bạn không cao.
Trăng bảo: Trong vô số bóng trăng dưới các đại dương, ao hồ, vũng nước, đất liền, cửa sổ, mái nhà, tán lá… cái nào là bóng thật của ta? Cuội bảo: Đồ ngốc! Trăng bảo: Tại sao? Cuội bảo: Đồ ngốc! Ta mà biết ta đã không bảo cô ngốc. Nhưng như thế đã là tốt lắm rồi. Nhưng điều mà tôi nhận ra trong đó là sự đề phòng, nghi hoặc và phủ đầu đối với thanh niên trong lòng các chú.
Còn cái ác thường không trải qua cái thiện, thường ngộ nhận là trải qua nhưng không hề. Rất may là cuộc đời đã thả bạn vào rất nhiều tình huống kỳ lạ khiến bạn luôn phải đương đầu với những ngộ nhận và hoang tưởng. Nhưng lúc này cũng là lúc mọi người trong nhà thức dậy.