Có người đi thẳng tắp, sải bước đều với khuôn mặt vô cảm. Nghỉ hè, đến xem làm được gì, không bằng cấp, lười học, không kiến thức kinh doanh, không thích giao tiếp. Cái mà những gã chủ chó không đủ khả năng cắn hết.
Hy sinh vị nghệ thuật ư? Tự tìm câu trả lời nhé. Trước thì cảm giác người nặng trịch, không tài nào động cựa. Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau.
Phải giữ nó trong lúc này như một người lết đi mãi trong sa mạc tay cầm chai nước nhưng lại muốn mang nó đến với những người trong sa mạc khác rất xa xôi, hư ảo. Những nghệ sỹ nhiều tự do đi đâu hết cả rồi. Hoặc… Nói chung vậy thôi.
Bởi bạn coi đây là một tác phẩm nghệ thuật có sự phối màu ăn ý giữa nghệ thuật và đời sống. Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi. Rồi, tôi phải tập chứ.
Tất cả trị giá một cuốn tiểu thuyết ông viết trong năm năm. Nhiễm thói ấy mất rồi. Cái đuôi nó rơi xuống màn hình.
À, cháu nhớ lúc dọn hàng mang tấm sắt (để dắt xe lên vỉa hè) vào nhà nhé. Kết quả là nếu không phải đến trường, thường thường thì mãi trưa hoặc chiều hôm sau còn bơ phờ trong chăn. Quả thật ngay với từ cách người tiêu dùng ta cũng thấy cái thị trường ấy nó đang rất ảm đạm.
Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách. Còn muốn độc lập thì phải thông minh, rất thông minh để sinh tồn trong muôn cạm bẫy tâm lí mà người đi trước cố tình hoặc vô tình tạo ra. Tôi vừa rơi nước mắt vừa nghĩ như vậy.
Vẫn chứng nào tật nấy. Tôi đã viết cái truyện Mất và tôi cũng tính hoài đến những chuyện như thế này, chẳng bất ngờ nếu xảy ra. Đã bảo nó chấm dứt quan hệ với mấy con mụ ở nước ngoài nhưng chắc gì nó biết nghe.
Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi. Ngồi cho thời gian trôi qua không vương vào ký ức. Vừa ngó thấy một người ngủ trên ghế đá.
Bạn thì không, bạn có thể tha thứ nhưng khó gắn bó hay tỏ ra niềm nở với những người lười tự sửa chữa. Mẹ ghé sát vào tôi, hỏi: Dỗi mẹ à? Tôi nhớ có một lần cho mẹ xem thơ của mình trên mạng. Thật ra, tôi cảm thấy khó chịu lắm khi thỉnh thoảng lên mạng thấy những kẻ chỉ gặp vài trường hợp tiêu cực đã dám phủ nhận cả một bộ phận con người.