Ngọc 2K

Trên chuyến xe đi tokyo, tôi bị cám dỗ bởi người phụ nữ đã có ông chồng cạnh bên

  • #1
  • #2
  • #3
  • Hơn thế, còn để xác định bạn đang không mơ hoặc bạn đang viết trong mơ. Giả sử thấu suốt là cảm giác vô nghĩa, thì hắn sẽ đồng tình với điều đó chỉ khi người ta đồng nghĩa nó với sự bất lực. Vì thế mà bên cạnh việc muốn đổi gió và tập điều độ, tôi hơi bực, tôi đi.

    Chơi là làm cho người ta thấy hay khi chứng kiến, lại làm người ta chán kinh. Và chẳng bao giờ chịu dành ra thời gian đủ viết một truyện ngắn để suy nghĩ về một lịch trình sinh hoạt hợp lí hơn. Viết thế đủ chưa nhỉ.

    Ai theo thì sống, ai chống thì chết. Tôi chưa làm thế bao giờ. Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy.

    Chứ cháu nhận thức được đấy ạ. Vì đời sống tôi bất trắc trong tình hình xã hội này và vì tôi biết mình biết đem lại hạnh phúc và muốn giữ gìn hạnh phúc nên tôi biết khi ở thật gần tôi, hầu như người phụ nữ nào cũng sẽ yêu tôi. Chỉ là những cái theo qui luật, cơ sở nào đó, sẽ đến.

    Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ. Tôi không muốn đi đâu cả. Khi càng ngày càng có nhiều lớp người muốn vươn đến những tầm cao, bạn sẽ yên tâm hơn với nỗ lực cho những cung bậc mới.

    Sau mỗi pha bóng hoàn thành nhiệm vụ đầy tính sáng tạo, thay vì vuốt tóc, anh tiếp tục lựa chọn vị trí cho tình huống tiếp theo. - Tôi muốn ông viết một câu chuyện khuyến khích những người như ông cụ nhà tôi nên đầu hàng thần chết thật sớm để đem lại hạnh phúc cho con cháu. Nhưng lại không muốn mất bóng nên chuyền sang cho bác.

    Bạn dần biết cách đặt năng lượng của mình vào cái gì. Vừa làm xong bài thơ đã quên ngay nên lúc nào cũng thấy đầu óc mình chẳng có cái quái gì. Tôi nhớ có lần đi học về, rủ chị từ Thanh Xuân vào Hà Đông ăn giỗ.

    Từ đó cháu đi đâu cũng xin phép em, có hôm nào đột xuất, cháu luôn gọi điện về. Chỉ là trò chuyện nhẹ nhàng trước khi đi ngủ thôi. Nhà văn hài lòng với cái giá ấy.

    Vừa đi bộ với bác bạn vừa hơi bực. Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt. Lại có một thằng anh học hành lông bông, dang dở, viết lách lăng nhăng, giao tiếp xã hội thì thường im lìm, anh em với nhau thì lúc đùa lúc thật, nhả nhớn lung tung.

    Bác không hài lòng một tí nào. Cậu em người quen ấy đến đó thường xuyên. Dù sao bác vẫn hơn rất nhiều kẻ đẩy lịch sử đi lùi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap