Và đây là câu chuyện mà ông nhớ nhất: bữa nọ khi Neil đang đi lang thang trong thị trấn trong bộ quần áo đã sờn và cũ rách mà ông đã mua từ một tiệm bán đồ cũ, Ngài thị trưởng trông thấy ông và hỏi ông đi đâu. Làm sao một bài báo có thể cùng lúc thiên vị hay có thành kiến với cả hai quan điểm được? Rõ rằng, không phải nội dung bài báo chứa đựng quan điểm đó mà chính là cách nhìn của người đọc. Cô luôn nói rằng - cả những người ra đi cũng như kẻ ở lại nên nhớ, "xa mặt" không có nghĩa là "cách lòng".
Cô luôn nói rằng - cả những người ra đi cũng như kẻ ở lại nên nhớ, "xa mặt" không có nghĩa là "cách lòng". Mong rằng cuốn sách với những ý tưởng mới mẻ, sâu sắc và những chân lý giản dị có giá trị vĩnh hằng này sẽ là người bạn chia sẻ chân thành nhất của bạn trong thời điểm khó khăn, thất bại hay khi đối đầu với thử thách để vươn lên tìm được niềm tin, tình yêu, ước mơ và hạnh phúc cuộc sống. Chính những suy nghĩ ấy, định kiến ấy sẽ khiến họ bị đóng khung trong những khuôn khổ giả tạo và mất dần những cá tính rất riêng của họ.
Các nhà chế tạo dụng cụ chơi gôn biết rằng - các tay chơi đều rất khát khao chiến thắng nên sẽ mua những dụng cụ cần thiết để có thể ghi được điểm nhiều hơn. Mà bạn, cũng như bao người khác, là một sự pha trộn phức tạp đến mức gần như không thể đong đếm được giữa những khả năng và các giới hạn. Neil chưa bao giờ thấy chán khi kể lại niềm tự hào và sự hân hoan của ngày hôm đó - Ngài thị trưởng đã đối xử tốt với ông như thế nào và ông đã không làm cho vị hôn thê của mình phải thất vọng.
Cô muốn khi con trai mình thức dậy, nó có thể nhìn thấy cây thông và vui chơi lễ Giáng sinh ở nhà. Chìa khoá để luôn cảm thấy hài lòng với cuộc sống không phải là việc lặp lại những gì người khác có. Chúng ta nên dung hoà hai điều này: phải đưa ra những quyết định sáng suốt khi cần, nhưng cũng đừng quá câu nệ hay lo sợ mà bỏ phí những điều làm cuộc sống của chúng ta đáng sống hơn.
Rồi cả hai cùng vào đại học và theo đuổi những nghề nghiệp khác nhau. Vâng! Tất cả đều có thể đúng - tuỳ vào cảm nhận mỗi người trong từng thời điểm. Dù đã từng trải và rất yêu nghề, nhưng vào đêm trước ngày khai giảng mỗi năm học, Jill lại gặp những cảm xúc y như lần đầu tiên sắp nhận lớp vậy.
Đôi khi họ còn thi vị hoá nỗi buồn, hay nói một cách khác, họ không dám dũng cảm từ bỏ nỗi đau mà muốn mang theo nó suốt đời với những lý giải mà theo họ là có lý. Cậu bật khóc như chưa từng bao giờ được khóc và quỳ xuống xin người mẹ bất hạnh kia tha thứ cho lỗi lầm lớn nhất của đời mình. Bạn sẽ có những buổi nói chuyện thú vị và đấy chính là cơ hội làm quen với những người bạn tuyệt vời.
Hãy đảm đương những lĩnh vực mà bạn nổi trội, dù là việc ở công ty, công việc nấu nướng, làm vườn hay thể thao, giải trí. Tốt nhất là bạn hãy tận hưởng những mối quan hệ đang có, mà ở đó bạn tìm được ý nghĩa cuộc sống, đừng buộc chúng phải đáp ứng một chuẩn mực cứng nhắc nào, và cũng đừng đem chúng ra để so sánh với tình yêu hay cuộc sống của bất kỳ người nào khác. Còn những người không hạnh phúc đón nhận thất bại một cách bực bội và "xé to" nó ra, biến nó thành "đại diện" cho con người của họ, hơn nữa còn dùng nó để dự đoán những sự kiện tương lai của họ nữa - và rút cục là họ không dám làm gì cho dù cơ hội có đến hay không?
Dù cuộc sống con người có đổi thay hay thực tế có thế nào đi nữa. Nhưng đối với những người thân, người bạn thương yêu, cách sư sử ấy đôi khi chỉ khiến chúng ta bực mình. Không có gì tách bạn khỏi nỗi buồn hay những suy nghĩ tiêu cực bằng việc say mê làm một việc gì đó.
Khi so sánh với những người thành công hơn, chúng ta thường cảm thấy như bị thua kém và mong muốn được như họ; còn khi so sánh với những người kém hơn, chúng ta lại cảm thấy khoạn khoái, dễ chịu hay thấy mình "vẫn còn may mắn hơn người khác". Bản chất của sự việc xảy ra không quan trọng bằng chính cách bạn đón nhận nó như thế nào Những nhà nghiên cứu nhận ra rằng - chẳng có sự khác biệt nào giữa hạnh phúc của những người phần lớn tin cậy vào bạn bè và tình hữu nghị với những người chủ yếu dựa vào gia đình.
hãy chú tâm đến những gì bạn đang làm. Thời gian sẽ hàn gắn mọi vết thương. Con người thường có thói quen nuối tiếc những gì đã qua mà quên mất những điều tốt đẹp có thể đang chờ đón họ.