Và cũng thật dễ hiểu. Như một bông tulip rơi trên mặt tuyết. Và tôi phải đành lòng tiêu diệt.
Chả nghĩ nhiều cho ai được. Sợ họ thấy lóe đèn lại say say gây sự thì giá có cái máy chụp không lóe đèn. Mà không tìm thấy trong ấy ít nhiều cay đắng.
Để lại thế nào chúng cũng sinh đẻ vô tội vạ. Trong thời gian cần để nhớ ra việc mình đã làm 2 tiếng trước, thì viết, để đỡ tiêu hoang đêm. Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác.
Tất cả mối bận tâm của họ nằm trong vòng luẩn quẩn ấy. Tôi đã định viết một truyện ngắn dựa trên bối cảnh này ngay vào cái đêm đến nhà máy cùng anh em bốc hàng mây tre đan lên côngtenơ chở đi Mỹ. Thật ra, khi đã muốn sống cho ra sống thì ai cũng phải bon chen.
Hơn nữa, còn một hoặc nhiều lí do khác, ngoài việc ngại đến nơi mới mà dường đã cũ trong tiềm thức. Cả nhà mong bác bỏ, cũng vì sức khoẻ của bác. Tôi bảo chỗ than này hôm qua em đến đã thấy.
Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông. Để kiếm tiền sạch và xứng đáng theo cách của bạn. Nhà cao cửa rộng, vợ đẹp, bồ xinh và ma túy nếu cần.
Và nhiệm vụ của tớ đơn thuần là có những hành động hợp lí và cố không phải tỏ ra gượng ép với chúng. Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu. Cũng có thể khác, họ có cách để làm ta không cảm thấy xa lạ, tôi nghĩ.
Cũng chả phải nói ai cũng vứt một tí như thế thì xã hội này ra gì. Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm. Rồi cô bạn ấy kể với cô bạn thân nhỏ bé có khuôn mặt thông minh và một nghị lực học mà các thầy cô giáo luôn khen ngợi.
Và thế là đời sống lãng phí. Đi xuôi từ Thanh Xuân hướng vào Hà Đông. Bởi vì những sự tiêu cực, những sự trái ngang, hèn hạ và phản bội không làm tôi ngỡ ngàng.
Nếu thế thì kiểu Ngộ đó thực chất chỉ là những rung động yếu ớt. Liên miên liên miên đục vào óc. Kẻ biết dung hòa là kẻ được chọn lọc sau đào thải nghiệt ngã của tự nhiên và xã hội.