Bên cạnh sự thương lượng, đây là phép thử cuối cùng trong quãng đời này để bạn hiểu rõ hơn về họ. Và ta bị ức chế liên tục. Ra trường bác khao to.
Sự cô độc dẫn đến hiện sinh và hiện sinh lại dẫn đến những mức độ mới của sự cô độc. Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy. Những cái đó có quên đâu mà phải nhớ.
Tiền rồi sẽ có rồi sẽ mất nhưng ngại tiền khi chưa kiếm ra. Còn với những dòng này, với sự kiên quyết bỏ học và một sự dối trá có hệ thống. Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi.
Thử xét lại một chút thì tạo hóa cũng chơi thật ác khi cài vào con người bộ óc, cái tạo ra những thứ biến chính con người thành nô lệ, khi nó chẳng có cớ gì mà không được tự do. Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên. Tôi vừa rơi nước mắt vừa nghĩ như vậy.
Chỉ biết rằng ông sẽ sung sướng và không hề có thừa một phút giây nào để buồn đau, dằn vặt. Nhưng khi bạn chọn cách sống chống lại bi kịch luôn rình rập những tài năng, sự nghiêm khắc (ban đầu cứng nhắc) ấy không thể không có. Chả làm gì được, mẹ đi làm kẻo muộn giờ.
Xé chừng chục trang thì bác tôi lên. Mà vì sự tàn phá của chúng, chúng tạo nên những con người vô ơn, vô ơn vì chẳng ai làm ơn cho họ hoặc làm cho họ thấy biết ơn cả. Bạn bắt đầu giở miếng im lặng của mình ra.
Rất dễ hiểu, cái thiện tinh túy đã phải trải qua thế giới quan của cái ác và nhiều cái khác để có một thế giới quan tổng hợp cực kỳ phong phú cùng những phương án xử lí đa dạng. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này. Mắt và đầu đau đã thành nhàm.
Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy. Chính sự hiện sinh của nó (chứ chả nhẽ là thượng đế) tạo ra cái xã hội phải có đạo đức và đủ thứ hầm bà lằng mà chúng ta đang có. Một giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt nàng.
Chẳng ai bóc lột ai cả. Những mối quan hệ thì vô số, chẳng thua ông to bà lớn nào. Con người muốn mau lành bệnh cũng thế.
Khóc cho vài năm tích tụ. Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này. Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong.