Ngọc 2K

ở chung phòng với nữ chủ tịch bạo dâm trong chuyến công tác

  • #1
  • #2
  • #3
  • Chả là tôi có làm chân loăng quăng ở công ty gốm sứ mây tre đan của chị. Tôi khóc vì tôi thích yên ổn chứ đâu muốn đấu tranh. Và nếu quả thật nó dở, bạn sẽ biết tự dằn vặt khi nhận ra.

    Kẻo mọi người lại trách đi công tác mà không mang gì về. Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người. Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc.

    Tại sao tôi cứ phải cố đấm ăn xôi ra rả về cái thiện như vậy nhỉ? Tôi có chứa nó ăm ắp trong lòng đâu. Và cũng là kẻ thù của những kẻ muốn duy trì chúng để trục lợi hoặc ngu si hưởng thái bình. Này, mày chuyển cái bàn này lên.

    Tôi không nhìn rõ mặt nàng vì tôi không cụp mắt xuống nhưng tôi như nhìn ra đâu đâu phía sau khuôn mặt của nàng. Ở nhà bác, chị cả và chị út tôi biết là những người có thế giới nội tâm sâu sắc và thuần khiết, nhiều khi huyền bí. Không, cháu không phản đối, con không phản đối.

    Sách rồi đến bút rồi đến đồng hồ rồi đến kính rồi đến lọ dầu cá rồi đến truyện tranh rồi đến thắt lưng… Xong! Nhắm mắt liệt kê lại xem nào. Họ quên rằng cần có thương gia, cần có nông dân, cần có người bán hàng rong… và cần có cả nhà thơ. Thôi thì dùng vào chỗ khác.

    Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn. Những kẻ lãnh đạo vừa tài vừa ác luôn biết đánh vào cái phần không dễ thiện của con người. Mỗi khi bọt sóng hắt vào mặt, nàng lại tinh nghịch dụi đầu vào gáy ta, rót vào tai ta tiếng cười khúc khích và cắn mớm vào vai ta.

    Điểm Toán tôi không rõ thực chất thế nào, bài hôm đó tôi làm không tốt. Q của lí trí không tự an ủi được. Làm khổ nhau khi đời người chỉ một lần và đủ khả năng để không làm nhau khổ.

    Chỉ là chuyện phiếm thôi. Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ. Chỉ có một số trong chúng tôi xem một vài hình ảnh nguệch ngoạc (trên giấy kẻ ôli hắn cắt ra từ những cuốn vở cũ của con và đóng thành tập) và dịch được sơ sơ ngôn ngữ tiềm thức của hắn gọi hắn là họa sỹ.

    Tôi rất hay chảy nước mắt. Khi mà theo luật, bạn thừa tuổi để đi khỏi nhà và họ đuổi bạn ra khỏi nhà. Tất cả đều không sâu đậm.

    Nhà văn hài lòng với cái giá ấy. Mấy năm trước đã nghĩ có lẽ những cái không ra được khỏi đầu làm mình đau. Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap