Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi. Hư vô và dục vọng, em giết một cái thì cái còn lại sẽ tự tử theo. Đó là những kẻ có bộ óc lãnh đạo siêu việt.
Ngọn lửa lớn làm ông ta hả hê man rợ. Bố bảo: Đáng xem thật. Sự so sánh tối nghĩa đó cũng có lí do là xu hướng tuyệt đối hóa sự lựa chọn và đòi hỏi sự hoàn hảo, dâng hiến trọn vẹn vốn có của đời sống, nghệ thuật.
Q của lí trí không tự an ủi được. Xung quanh chỉ có đổ nát. Chẳng có gì đáng bực cả.
Khi họ biết những ngày này bạn không còn tư cách sinh viên. Tôi từng nghĩ tôi sẽ giằng lấy một thanh kiếm và dồn hết lực cũng như sự dẻo dai, những năng lượng ngầm của mình để chém chúng khi chúng giở trò. Đó là ham muốn của kẻ thất học khi kiến thức giáo khoa của hắn chả có gì.
Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Nhưng lại lo sẽ chết yểu và lãng nhách khi mới vào quá nông. Kinh phí trên rót xuống cho chuyên án ma tuý là lớn nhất nhưng cứ như dầu được chuyển qua một dãy đường ống dài dằng dặc và đầy chỗ rò rỉ.
Con còn đau mắt đau đầu không? Tôi: Im lặng. Nhưng nhà văn đọc được trong mắt nàng: Đừng giấu em điều gì anh nhé. Như lòng biết ơn sự giáo dục đem lại cho họ quyền tự giáo dục.
Mặc kệ những ý nghĩ vừa mang nặng còn dồn ứ xếp hàng chờ được chui ra. Chỉ nhớ nó chẳng có gì đáng nhớ. Chỉ là chuyện phiếm thôi.
Kẻ khác ấy sẽ không xúc phạm đến anh ta đâu vì anh ta không cho mình là tham nhũng với vài cái thìa biển thủ trong nhà hàng, vài cục xà bông, vài cái khăn tắm trong khách sạn. Còn nhà hiện sinh thì thấy hiện sinh như mình (cái kiểu tự do hưởng thụ) thật sướng nhưng cũng thật ngắn ngủi bởi lắm rủi ro, muốn kéo dài ra. Hôm qua tao nóng quá.
Mọi người bảo: Cố lên, nốt hai năm nữa thôi. Và như thế, dễ chả hay gì nữa. Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn.
Chà, ta thua hắn, có lẽ. Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu. Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau.