Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra. Và bà già cần nhiều hộp nhựa hơn là lòng thương hại đâu đâu. Bác trai mà đọc đến đây, bác dễ bảo: Cháu không biết chứ, hồi trước bác đánh anh liên tục, láo là bác dạy cho đến nơi đến chốn.
Hy vọng, cái này có thể giúp gì đó cho giấc ngủ của bạn. Ba bố con cùng đi xem nhưng vé của bố ở khán đài khác. Hôm nay đi đâu? Không biết.
Thêm nữa, biết công nghệ cao không đồng nghĩa với được giáo dục và tự giáo dục tốt (có người biết công nghệ cao không biết điều này). Chơi là cho tất tần tật biết tuốt tuồn tuột về mình mà cũng là để chẳng ai hiểu một tí gì. Hết trận đấu, ra đến ngoài sân, gặp bố cũng vừa ra.
Người bảo đời là một bát sơri. Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình. Đó cũng là hình ảnh của đời sống phát triển.
Bạn trân trọng nhất những người bào chữa cho người khác trước khi phán xét, và đối xử ngược lại với bản thân. Đó là niềm thất vọng lớn của tuổi trẻ. Thôi, không cần lăn tăn cho mệt.
Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao. Mua để đến những giờ bỏ học. Hoặc hắn thấy khó thở trong mong muốn làm cho thật nhiều độc giả hiểu cái hắn viết nhưng lại phải thách thức, ám ảnh trí tuệ của cả những nghệ sỹ tài năng.
Và trong những khoang tàu kia đang diễn ra những gì? Chắc là có một chủ tàu đang chửi kẻ yếm thế: Mày ngu như lợn. Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Bạn chưa làm được gì cho họ.
Trên tầng, tôi nằm giường đọc một câu chuyện không vui. Bác gái thường cung phụng bác trai, có lúc bực mình vẫn nhịn. (So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia).
Từ mẹ bao quát chung cho thật nhiều trạng thái và giúp khi thốt nó ra, người ta khó đánh giá anh phản ánh trạng thái nào. Hầu hết là những người sống có trước có sau. Nói thì hay mà làm thì rất dở.
Mà dù có biện chứng ảo giác nhiều khi thật hơn thật thì bạn vẫn tin vào tính chân thật của đời sống. Cuộc sống còn cần có tầm nhìn xa bên cạnh những hoạt động sống cũng rất sống đó. Nhưng không phải sở thích.