Ngọc 2K

Anh trai cặc khủng gạ địt nhỏ em gái

  • #1
  • #2
  • #3
  • Hơi hơi nghĩ biết đâu dây thần kinh nào đó đã trục trặc và bạn phải nghe tiếng tít tít suốt đời như gã thuyền trưởng trong Peter Pan bị ám ảnh bởi con cá sấu đồng hồ. Ông nhắm mắt lại, thấy khuôn mặt vợ, và tự nhủ: Người ta vẫn phải sống khi trên đời còn có người để thương yêu. Im lặng ra về giữa dòng người hả hê.

    À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái. Có quyền chọn lựa giữa sống thiện và ác. Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình.

    Còn khoảng tháng nữa mới mua được quyển tạp chí hội họa tháng trước. Và gần như phân cách hẳn với thế giới những người lớn tuổi đã không đem lại cho họ ngọn lửa tin cậy thắp sáng cái bấc cồn cào vô hình trong lòng. Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới.

    Nhưng khi đã bị bắt bài thế này thì họ lại chơi khác. Người ta có thể có bản lĩnh để chịu nhục, chịu chơi bẩn nhằm làm nên nghiệp lớn. Khi đã hay thì chắc chắn nó sẽ cho ai đó và vì cái gì đó.

    Cũng chẳng biết sẽ chụp không. Đến nhanh nữa lên, để con người đỡ khổ. Ông đã hài lòng chưa? Chỉ một bản và đoạt giải Nobel.

    Đây là những phút giây mà con người có quyền được sướng. Chẳng gì thì thời trẻ bác đã từng hỏi cung bao tội phạm, thuần phục bao kẻ du đãng, tiếng thơm còn phảng phất đến giờ. Ra trường bác khao to.

    Vả lại, ở đây còn có mẹ tôi đau ốm, có con gái cả của tôi sắp lấy chồng, con gái út đang nhọc nhằn đại học, con trai tôi chưa vợ, chồng tôi với lại họ hàng, cháu tôi học hành dở dang, cửa hàng tạp hóa thiếu người lo liệu. Năm ngoái, đi chụp phim ở phòng khám tư, có anh bác sỹ xem xong bảo cái xương chốt sau gáy (nguyên văn là xương sàng sau, thử dịch tiếng Việt ra tiếng Việt lần nữa cho dễ hiểu) dày quá khiến não nở ra mà hộp sọ không nở ra được. Đã bảo chả thích viết đâu.

    Trinh sát phán đoán: Người quen. Hoặc: Môn này không phải học. Vì chúng ta đều ngoáy mũi.

    Đầu và da mặt bạn mát lạnh. Đem lại sự biết rèn luyện và biết hưởng thụ. Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm.

    Và nếu quả thật nó dở, bạn sẽ biết tự dằn vặt khi nhận ra. Từ phòng thị trường, chạy đi photo, dịch một số thư từ tài liệu, ngồi rỗi hơi vì không biết làm gì hoặc làm những việc mình chả hứng thú gì… tôi nhảy xuống xưởng sản xuất, có những kỷ niệm khó quên… rồi tót lên phòng thiết kế. Tôi thôi xúc động rồi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap