Tôi hơi ngại sau cái kẹo là một sự thân quen. Những giọt nước mắt bằng gỗ. Không có sự bình đẳng, lí lẽ không sống được.
- Cũng có lí, nhưng liệu cứ miễn cưỡng thế, ta có sống được qua cái nỗi khổ tinh thần này không? Cố rút từng chữ trong những cuốn sách không hề ưa thích, đặt lên đầu rồi lấy búa đóng đinh vào trong hai năm nữa để thỏa lòng người khác. Cảm giác sợ hãi, đau đớn hay tuyệt vọng tột cùng cũng là một khoái cảm. Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời.
Bởi vì sự cập nhật ấy sẽ đem lại hiệu quả, rút ngắn những vất vả do sự rườm rà. Tôi vừa rơi nước mắt vừa nghĩ như vậy. Hoặc về sau mới lí giải được.
Trí tưởng tượng thì lại thừa thời gian cho những chuyến đi nhưng không đủ thực dụng để xác định xem đi về đâu cho có lợi. Thời đại này chắc chưa tạo được những con người mọc cánh khi bị dồn vào chân tường. Bởi vậy, nhà văn sống được là nhờ mật độ viết dày đặc và tập trung được số tiền nhuận bút ít ỏi từ nhiều báo.
Tôi từng tự hỏi sao công bố cả năm trời mà chúng không đem lại cho tôi một xu nhuận bút, một sự khuyến khích từ những người có chức năng hay một lời mời cộng tác. Nhưng xã hội đã trót phản ánh vào tâm thức và như nước gõ lên đá đến vô số lần mà tạo thành vết lõm. Hoặc là ngu xuẩn phá tung hết.
Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy. Làm gì có vì cái gì ngoài bản thân. Nhìn bạn lặng lẽ, ít ai biết bạn có một tuổi thơ hiếu động và đầy kỷ niệm.
Thằng em ngồi bên phải tôi. Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau. Tôi gọi 2 miếng bánh ngọt và 1 chai sữa đậu nành.
Ông bà thì đã có người giúp việc và con cháu khác nữa. Đối xử hiền hòa với nhau nhưng đầy xao lãng với thời cuộc. Phá bỏ sự hủy diệt sự thật.
Như thế là lập dị, là thiếu khoa học, không hòa cùng nhịp sống với mọi người. Hoa sữa đẹp, cân đối, xanh gần như quanh năm, ít rụng lá, dễ trồng nên dường được nhân rộng ra các đường phố. Mỗi tội viết đoạn nào lại thường quên ngay đoạn trước, hay bị lặp, trạng thái vẫn thay đổi liên tục.
Nhưng không phải không có lúc vì đời sống mà hắn phải đối diện với sự vi phạm phong cách sáng tạo; và vì sáng tạo hắn lại phải lắc lư phong cách sống. Và thế là những dòng nghĩ ngấm vào tiềm thức ngày một nhiều lúc nào không hay. Và tiếp tục viết những chữ BÀI LÀM.